Tôi mơ mơ màng màng trở mình, theo phản xạ vòng tay qua cổ anh, thì thầm:
“Em cũng yêu anh, Cố Hoài Lâm…”
“…Em gọi anh là gì cơ?”
Đôi mắt anh lập tức sáng rực.
Anh còn định hỏi tiếp thì tôi đã ngủ say như chết.
Đêm đó, Cố Hoài Lâm phấn khích đến mức mất ngủ nguyên đêm.
Tiếng lòng anh cứ phát loa không cần micro:
“Chị dâu nói yêu mình rồi!”
“Chị dâu yêu mình thật rồi!”
“Hahaha! Chị dâu yêu tôi! Tôi yêu chị dâu! Chị dâu yêu tôi!”
…
Tôi phải nghe đi nghe lại mấy câu đó suốt cả tuần.
Tai tôi suýt nữa thì xin nghỉ việc.
Ngẩng đầu lên nhìn anh, bên ngoài vẫn là dáng vẻ cao lãnh, nghiêm túc, tay cầm cuốn sách dày cộp đọc.
Nhưng tôi thì đọc tiểu thuyết cũng chẳng lọt nổi chữ nào.
Cuối cùng tôi chịu không nổi nữa:
“Anh im lặng chút được không?”
Cố Hoài Lâm ngẩng lên, vẻ mặt vô tội đến đáng đánh:
“Vợ… anh ngồi đây từ nãy tới giờ, có nhúc nhích đâu.”
…Tôi nói cái tiếng lòng của anh kia kìa, không phải cái thân xác anh.
Ngày 15 hằng tháng là tiệc gia đình nhà họ Cố.
Bận đến mấy cũng phải tham dự.
Lần này, Cố Hoài Xuyên lại dẫn Vương Tri Hạ tới.
Xem ra đứa bé kia đúng là quyết tâm giữ lại rồi.
Hai người ngồi trên sofa, đút qua đút lại, tình tứ như phim truyền hình khung giờ vàng, hoàn toàn coi xung quanh như không khí.
Chỉ có ánh mắt Cố Hoài Xuyên là dán chặt lên người tôi.
Nhìn mà tôi bực muốn nổi da gà.
Chỉ mong ăn xong để về sớm.
Ai ngờ vừa ăn xong thì trời đổ mưa như trút nước.
Sấm chớp ầm ầm, kiểu mưa này không tạnh trước sáng mai mới lạ.
Mẹ Cố lo nguy hiểm, bảo chúng tôi ở lại ngủ, phòng đã chuẩn bị sẵn.
Tôi khó từ chối, đành đồng ý.
Không ngờ vừa định cùng Cố Hoài Lâm lên lầu thì Cố Hoài Xuyên đã chắn ngang trước mặt.
Anh ta lao tới, túm chặt tay tôi:
“Không được! Hai người không thể ngủ chung!”
Cố Hoài Lâm lập tức bước lên, lạnh nhạt gạt tay anh ta ra:
“Hoài Lâm, có chuyện thì nói cho đàng hoàng, đừng làm chị dâu em sợ.”
“Chị dâu?”
Cố Hoài Xuyên bật cười lạnh, nhìn chằm chằm em trai:
“Em quên sạch những gì đã hứa với anh rồi à?”
“Đừng nói với anh là em lại ‘bất đắc dĩ’ đấy.”
Đến mức này, Cố Hoài Lâm cũng chẳng buồn diễn nữa.
Anh đứng thẳng người, khí thế của kẻ nắm quyền:
“Em không hiểu anh đang nói gì cả.”
“Em và bạn gái anh ở chung phòng, anh và vợ mình ở chung phòng, có gì sai?”
Rồi anh nghiêng đầu, giọng nhàn nhạt:
“Hay là… anh muốn ngủ chung phòng với bọn em?”
Cố Hoài Xuyên trừng mắt nhìn em trai, không thể tin nổi.
Đến lúc này anh ta mới hiểu ra—
Từ đầu đến cuối, mình bị chơi một vố đau điếng.
Cố Hoài Lâm đề nghị đổi thân phận không phải để giúp anh ta, mà là để… tranh vợ.
Bị lừa từ đầu đến cuối.
Sao mà nuốt trôi cho nổi?!
Cố Hoài Xuyên túm cổ áo Cố Hoài Lâm, nghiến răng:
“Hóa ra tất cả đều do em tính sẵn!”
“Chỉ để cướp phụ nữ của anh?”
“Vì một người phụ nữ mà khiến anh em trở mặt, đáng không?”
Cố Hoài Lâm nghiêng đầu, dang tay, vẻ mặt ngông nghênh đến mức muốn ăn đòn:
“Anh à, anh đang nói gì vậy?”
“Sao em nghe không hiểu?”
“Anh sắp làm ba rồi, áp lực lớn quá nên sinh ảo giác à?”
“Đừng diễn nữa!”
“Người khác không biết, chẳng lẽ em không biết?!”
Mẹ Cố vội chạy tới, hoảng hốt tách hai người ra:
“Con nói linh tinh gì thế?”
“Anh con với Chi Lê là người yêu, ngủ chung là chuyện bình thường!”
“Mẹ đừng xen vào!”
“Tóm lại hai người họ không được ngủ chung!”
“Con nói không là không!”
“Vậy con nói lý do đi?”
Mẹ Cố gấp đến mức sắp khóc.
“Vì con mới là—”
Ngay khoảnh khắc anh ta sắp nói ra cái tên kia—
Tôi hoảng hồn.
Tôi lao tới, tát thẳng vào mặt anh ta một cái rất có lực:
“Cố Hoài Lâm! Buông tay anh ấy ra!”
“Muốn điên thì ra chỗ khác mà đi!”
“Không ai rảnh gây chuyện với cậu!”
Cố Hoài Xuyên bị tát đến đứng hình, đầu óc trống rỗng.
Vương Tri Hạ hốt hoảng lao tới ôm lấy anh ta, gào lên:
“Tô Chi Lê!! Chị lấy tư cách gì mà đánh anh ấy?!”
“Chị dựa vào cái gì? Chị có gì hơn tôi—”
“Vì cậu ta đáng đánh.”
“Và cô mà nói thêm một câu nữa, tôi đánh luôn cô.”
Vương Tri Hạ nôn nghén lâu ngày, sắc mặt vàng vọt, đứng cạnh tôi hoàn toàn không có cửa.
Cô ta trắng bệch mặt, mãi mới nặn ra được một câu:
“Đồ không có giáo dục.”
Không có giáo dục?
Loại làm tiểu tam như cô, mới là không có giáo dục ấy.
Cố Hoài Xuyên nhìn tôi, ánh mắt lạ lẫm xen lẫn bàng hoàng.
Tôi hiểu.
Dù sao trước đây, vì muốn liên hôn với nhà họ Cố, tôi luôn diễn vai tiểu thư khuê các: nói năng nhỏ nhẹ, đi đứng đoan trang, chưa từng lớn tiếng.
Đến mức anh ta tưởng tôi ngoài khóc ra thì chẳng biết làm gì—
chứ đừng nói đến chửi người hay tát người.
Im lặng một lúc, Cố Hoài Xuyên bỗng bật cười.
Anh ta nhìn Cố Hoài Lâm bằng ánh mắt đầy đắc ý:
“Thấy chưa?”
“Cô ấy trở nên như vậy chỉ vì bây giờ em mang thân phận Cố Hoài Xuyên.”
“Nếu em không phải thì sao?”
“Cô ấy còn dám đứng ra bảo vệ em không?”
Anh ta cong môi, từng chữ như dao:
“Đồ ăn cắp thì mãi mãi không thuộc về em.”
“Em đoán xem, đến lúc cô ấy biết sự thật…”
“Cô ấy sẽ nhìn em bằng ánh mắt gì?”
—
Chà.
Mấy lời này nghe nhiều đau tai lắm.
Tôi chẳng buồn để tâm, kéo tay Cố Hoài Lâm về phòng.
Vừa mở cúc áo anh ra, tôi đã thấy cổ anh chi chít vết đỏ.
Tim tôi thắt lại, vội vàng bôi thuốc cho anh.
Cố Hoài Lâm đột nhiên ôm chặt eo tôi, vùi mặt vào ngực tôi, giọng khàn khàn:
“Vợ à… em đối xử với anh tốt quá.”
Tiếng lòng anh lại vang lên, nặng nề đến nghẹt thở:
“Nhưng tất cả tình yêu này… vốn nên thuộc về Cố Hoài Xuyên.”
“Anh ấy nói đúng.”
“Mình chỉ là một kẻ trộm.”
“Nếu cô ấy biết người ở bên cô ấy suốt thời gian qua là mình…”
“Chắc chắn sẽ ghê tởm mình.”
“Cả đời cũng không muốn nhìn mặt mình nữa.”
“Nếu vậy…”
“Thà chết còn hơn.”
—
Nghe đến chữ chết, tim tôi đánh thịch một cái.
Tôi hoảng hốt nâng mặt anh lên, gõ nhẹ lên môi anh:
“Xí! Không được nói bậy.”
“Anh phải luôn ở bên em.”
Cố Hoài Lâm ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt vừa mờ mịt vừa bất an:
“Vợ…”
“Sao em biết… anh đang nghĩ gì vậy?”