Sáng hôm sau, vừa mở mắt ra, tôi đã thấy Trần Dự Hoan dùng đôi mắt trong veo như thủy tinh nhìn tôi chằm chằm không chớp.
Thấy tôi tỉnh, cậu ta giật mình cúi đầu, giọng mang theo chút bối rối:
“Anh… anh dậy rồi à?”
Tôi bật cười, cố tình trêu:
“Sao thế? Cậu được phép lén nhìn tôi, còn tôi thì không được phép tỉnh dậy à?”
Hai tai cậu đỏ lựng, ánh mắt vội vàng né đi:
“Không… không phải ý đó…”
Tôi nhướng mày:
“Vậy cậu còn dám lén hôn tôi, sao tôi không thể lén nhìn cậu được?”
Tôi ghé sát lại, hạ giọng trêu chọc:
“Thế… tôi có đẹp không?”
“Đ… đẹp…”
Cả vành tai mỏng của cậu cũng đỏ bừng. Cái dáng vẻ lắp bắp, ngại ngùng ấy khiến tôi càng nhìn càng muốn trêu tiếp.
“Trần Dự Hoan,” tôi cười khẽ, “cậu đang xấu hổ đúng không?”
Cậu cắn môi, khẽ gật đầu:
“Ừm…”
Ừm~
Trời ơi, cái dáng vẻ này đúng là đáng yêu chết người!
Hôm qua tôi nhờ mẹ mua cho một chiếc điện thoại mới, tiện thể gom luôn mấy món đồ và ví tiền lúc còn sống gửi sang cho tôi.
Trần Dự Hoan hôm qua vẫn chưa tỉnh, bạn cậu có nhắn hỏi sao mấy hôm nay không thấy đi học. Tôi tiện tay cầm điện thoại nhắn lại, giúp cậu xin nghỉ hai ngày.
Sáng nay, tôi gọi đồ ăn ngoài cho cậu. Đợi cậu ăn xong thì trời cũng vừa hửng nắng.
Tôi nói:
“Cậu kéo rèm ra đi, ngồi sofa phơi nắng một chút.”
Cậu ngoan ngoãn làm theo.
Còn tôi thì ngồi trong vùng tối, vừa nói chuyện với cậu vừa nghịch điện thoại.
Đến buổi chiều, Trần Dự Hoan đột nhiên nói muốn đi thăm em gái.
Lúc đó tôi mới sực nhớ ra cậu có một cô em gái trí tuệ chỉ dừng lại ở mức bảy tuổi.
“Được,” tôi đáp ngay, “tôi đi cùng.”
Cậu hơi lo lắng:
“Nhưng bên ngoài nắng gắt lắm, anh làm sao đi cùng tôi được?”
Tôi kiên nhẫn giải thích:
“Miếng ngọc mà cậu nhỏ máu lên khi ký khế ước âm hôn là ngọc dưỡng âm. Công dụng của nó là giúp cậu mang tôi theo bên người. Tôi có thể nhập vào trong ngọc, như vậy sẽ không bị ánh nắng thiêu đốt.”
Trần Dự Hoan hiểu ra, yết hầu khẽ động, đáp nhỏ:
“Được rồi~”
Tôi hóa thành một luồng khí âm, chui vào miếng ngọc bội.
Ở trong đó, tôi nói gì cũng chỉ có mình Trần Dự Hoan nghe thấy.
Trên đường đi, tôi hỏi:
“Trần Dự Hoan, cậu từng yêu ai chưa?”
“Chưa.”
“Tôi không tin.” Tôi cười. “Với khuôn mặt như cậu, chắc chắn có khối người theo đuổi.”
Cậu im lặng vài giây rồi nói nhỏ:
“Cũng có… nhưng tôi không thích con gái, nên đều từ chối.”
“Tức là con trai cũng có theo đuổi cậu à?”
“Cũng có,” cậu đáp thành thật, “nhưng họ đều nghĩ tôi là thụ.”
“…”
Tôi câm nín trong giây lát.
Chúng tôi cứ vừa đi vừa nói chuyện như thế.
Đột nhiên tôi nhớ ra một chuyện, tò mò hỏi:
“Trần Dự Hoan, vậy tại sao cậu lại đồng ý kết âm hôn với tôi?”
Cậu lập tức im bặt.
Một lúc sau mới chậm rãi nói:
“Có lẽ vì tiền.”
Tôi không cần suy nghĩ liền phản bác:
“Không đâu, tôi thấy không phải vì tiền.”
Cậu lại im lặng.
Lần này im rất lâu.
Tôi hỏi:
“Sao không nói gì nữa?”
Cậu bất lực đáp:
“Không thể nói nữa rồi. Nếu nói thêm chắc người ta nghĩ tôi bị tâm thần mất.”
“Hả?”
“Người khác không nghe được giọng anh. Trong mắt họ, tôi đang tự nói một mình. Ánh mắt họ nhìn tôi chẳng khác gì đang nhìn một thằng vừa trốn khỏi viện tâm thần ra.”
Tôi: “…”
“Còn nếu họ nghe được tiếng anh,” cậu bổ sung, “chắc họ lại sợ đến phát bệnh thần kinh thật.”
Tôi im lặng.
Thế là câu chuyện bị bỏ lửng, vẫn chưa có được đáp án mà tôi muốn.
Chẳng mấy chốc, chúng tôi đến khu trọ nơi Trần Dự Hoan đang sống.
Tôi bảo cậu tìm một góc khuất trong hành lang, nhân lúc không có ai, tôi tách khỏi ngọc bội bước ra ngoài.
Cậu đi trước, tôi theo sau lên tầng.
Nhưng vừa đến cửa nhà, đã thấy một chàng trai lạ đứng sẵn ở đó.
Hắn vừa trông thấy Trần Dự Hoan liền chỉ thẳng vào tôi, giọng gắt gỏng:
“Trần Dự Hoan! Cậu ta là ai?! Hai ngày nay cậu ở chung với hắn à?!”
Tôi: “???”
Cái giọng điệu này sao nghe chẳng khác nào vợ cả bắt gian, đang tra hỏi chồng về cô nhân tình nhỏ?
Nhìn sắc mặt Trần Dự Hoan lạnh hẳn đi, tôi càng chắc đúng bài rồi.
“Cậu sao lại ở đây?” Trần Dự Hoan hỏi, giọng trầm xuống.
Người kia không trả lời, chỉ tay thẳng vào tôi, gằn giọng:
“Trước tiên trả lời tôi, mấy ngày nay cậu có ở cùng hắn không?”
Trần Dự Hoan đáp không chút do dự, giọng lạnh tanh:
“Phải.”
Chàng trai kia sững người rồi đột nhiên gào lên:
“Trần Dự Hoan! Cậu biết rõ tôi thích cậu mà! Cậu đối xử với tôi như thế sao?”
Trần Dự Hoan nhíu mày, ngạc nhiên thật sự:
“Cậu đang nói gì vậy? Là cậu thích tôi, chứ tôi có từng hẹn hò với cậu đâu. Sao lại thành tôi có lỗi?”
Một nhát đâm thẳng vào linh hồn.
Tôi lập tức hiểu ra trước mặt tôi chính là tình địch.
“Tình địch” kia nhìn đầy tổn thương, giọng run run:
“Trần Dự Hoan, tôi thích cậu như vậy… cậu thật sự không có lấy một chút cảm tình sao?
Hắn ta có gì hơn tôi? Vì sao cậu chọn hắn mà không chọn tôi? Hắn..”
Hắn quay sang nhìn tôi, bỗng khựng lại:
“Sao… trông hắn quen quen…”
Tôi gãi mũi, cười gượng:
“Có lẽ cậu từng thấy tôi trên bản tin xã hội.”
Dù sao, lúc tôi chết, vụ tai nạn đó cũng từng lên báo. Hung thủ đến giờ vẫn chưa tìm ra.
Hắn nghĩ một lúc, vẫn không nhớ nổi.
Lúc này, Trần Dự Hoan lạnh giọng nói:
“Anh ấy là bạn trai tôi.
“Tôi cũng không thích cậu. Từ nay đừng đến quấy rầy nữa.”
Tôi mỉm cười với “tình địch”, rồi cúi xuống đặt một nụ hôn thật kêu lên má Trần Dự Hoan.
“Tình địch à,” tôi nói chậm rãi, “cậu nên đổi đối tượng đi. Người này tôi chiếm rồi.”
“Tình địch” bị đả kích nặng nề, mặt tái nhợt, xoay người bỏ đi trong thất vọng.
Tôi liếc sang Trần Dự Hoan, thấy vành tai cậu đỏ rực, liền ghé sát lại, cố tình thì thầm:
“Cậu ngượng trông dễ thương thật đấy. Phải sửa thôi, vì sau này tôi sẽ còn hôn cậu nhiều lắm.”
Chỉ trong chớp mắt, cả vành tai mảnh khảnh đỏ bừng lên.
Cậu lí nhí đáp:
“…Biết rồi.”
Tôi gặp em gái của Trần Dự Hoan, tên là Trần Tư Diên.
Cô bé rất xinh, ngũ quan giống anh trai đến kỳ lạ.
Năm mười lăm tuổi, Tư Diên trượt chân ngã từ trên núi xuống, đập đầu vào đá, khiến não bị tổn thương. Trí tuệ từ đó mãi mãi dừng lại ở mức của một đứa trẻ bảy tuổi.
Từ khi còn học cấp ba, Trần Dự Hoan đã bắt đầu làm streamer game, nhận kèm, đánh thuê để kiếm tiền.
Lên đại học, cậu liền đón em gái lên sống cùng.
Căn hộ này là cậu thuê riêng, còn thuê thêm một bác giúp việc ở lại chăm sóc Tư Diên.
Cô bé rất đáng yêu, lúc nào cũng ngọt ngào gọi:
“Anh ơi~”
Ban đầu, Tư Diên còn sợ tôi, rụt rè đứng nép một bên, mắt mở to nhìn chằm chằm.
Nhưng chỉ một lúc sau, khi tôi chủ động chơi cùng, cô bé liền thả lỏng, cười tít mắt, bám lấy tôi không rời.
Tối đến, khi Tư Diên ngủ rồi, tôi và Trần Dự Hoan mới rời đi.
Cuối tuần, bố mẹ tôi đến thăm Trần Dự Hoan, còn mang theo cả đống thực phẩm bồi bổ.
Đối với cậu thì quan tâm hết mực, hỏi han từng li từng tí.
Còn với tôi thì chỉ dặn đi dặn lại phải biết kiềm chế, không được hút quá nhiều dương khí của người ta.
Tôi thấy mình hơi oan, nhưng không cãi, cứ để họ tự suy diễn.
Một lúc sau, mẹ tôi lén kéo tôi sang một bên, hạ giọng hỏi nhỏ:
“Con trai à, mẹ hỏi thật… eo của Dự Hoan thế nào?”
Tôi đứng hình.
“…Eo của cậu ấy thì sao ạ?”
Mặt mẹ tôi đỏ bừng, giọng càng hạ thấp hơn:
“Thì mẹ hỏi xem cậu ấy có khỏe không, có cần mẹ mua ít thuốc bổ thận gửi sang không? Người ta khỏe thì con mới khỏe chứ.”
Tôi: “???”
Không phải chứ, mẹ ơi…
Theo phản xạ, tôi liếc sang Trần Dự Hoan.
Hôm nay cậu mặc áo hoodie trơn, thân hình mảnh nhưng rắn chắc.
Eo gọn, bụng có đường cơ rõ ràng, vóc dáng vừa vặn, cân đối.
Là người đã từng ‘trải nghiệm thực tế’, tôi chỉ có thể nói một câu rất tốt, cực kỳ tốt.
Thấy tôi không trả lời, mẹ tôi lại tiếp tục tra hỏi:
“Sao im lặng thế? Ngại hả?
Vậy để mẹ mua mấy hộp nhé? Hay là mẹ mua luôn mười, hai mươi hộp cho cậu ấy dùng dần?”
Khóe miệng tôi giật giật.
Mười… hai mươi hộp?
Nếu cậu ấy uống hết đống đó, người mồ hôi đầm đìa chắc chắn là tôi, chứ không phải ai khác.