Ngoại truyện: Góc nhìn của Trình Dị
1
Lần đầu tiên tôi gặp Lộ Kiều An.
Cũng là lần đầu tiên trong đời tôi bị bắt đứng xếp hàng để người ta chọn.
Một tiểu thư con nhà giàu đi học lái xe, không biết nghĩ gì mà bày ra trò lố bịch đó.
Đầu óc cô ta rõ ràng không được lanh lợi cho lắm.
Chọn ai mà chẳng giống nhau, cần gì phải săm soi.
Nhìn thì ngơ ngơ ngác ngác.
Cười thì vô duyên hết chỗ nói.
Không hiểu có gì vui mà cười hoài, làm tôi nổi hết da gà.
2
Không hiểu sao trên đời lại có người lái xe ngu đến mức đó.
Chân trái đạp phanh, chân phải đạp ga.
Cô ta tính phóng xe bay lên trời à?
Đã vậy còn cãi cố, bảo là tại tôi không kèm sát từng bước.
…
Thật ra tôi cũng biết cô ta dành thời gian nghiên cứu cái gì nhiều hơn.
Nghiên cứu thân tôi còn kỹ hơn nghiên cứu xe.
Nhìn hoài không chớp.
Tôi là khỉ trong sở thú hả?
3
Hai tháng dạy cô ta.
Tôi bắt đầu nghi ngờ tim mình có vấn đề.
Đang yên đang lành tự dưng đập loạn xạ, không theo quy luật.
Rõ ràng có gì đó rất không ổn.
Tôi hỏi thằng Béo:
“Nếu con gái cứ hay đụng chạm mình thì là có ý gì?”
Nó bảo: “Còn tùy.”
Tôi nói nó đừng có úp mở.
Nó mới giảng giải tiếp:
“Con gái mình thích mà đụng chạm thì gọi là tình thú.
Con gái mình không thích mà đụng chạm thì gọi là quấy rối.”
Tôi hỏi:
“Vậy ranh giới giữa thích và không thích ở đâu?”
Thằng Béo nhìn tôi như nhìn một thằng ngốc chính hiệu.
Rồi nó nói:
“Anh Dị, em nghĩ anh yêu cô ấy rồi.”
Thì ra chỉ cần nhắc đến cô ta.
Mặt tôi đã tự động đỏ lên trước.
4
Nhưng tôi biết chuyện đó không thể nào.
Tiểu thư nhà giàu chỉ hứng thú nhất thời thôi.
Nếu tôi coi là thật thì đúng là tự đề cao bản thân quá mức.
Mấy ngày trước kỳ thi, tôi chủ động đổi cho cô ta một huấn luyện viên nữ.
Đau thì cắt.
Không cắt thì càng rối.
Tôi làm rất quyết đoán.
Ít nhất là tôi tưởng thế.
5
Kết quả là con tổ tông đó vừa lấy bằng xong.
Quay đầu cái đụng ngay tôi.
Kiếp trước tôi nợ cô ta chắc?
Cô ta còn mặt dày cười toe toét, mắt lấp lánh nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
Tim tôi lại đập loạn.
Này cậu bạn nhỏ, tỉnh táo lại đi.
Lúc không nên đập thì đừng có đập bậy.
6
Nghe điện thoại của Lộ Kiều An mà cô ta khóc.
Tay tôi cũng run theo.
Cô ta nói có một chiếc xe van đang ép xe.
Lúc đó đầu tôi trống rỗng hoàn toàn.
Vẫn phải cố bình tĩnh để nói mấy câu trấn an như người bình thường.
Đoạn đường đi tìm cô ta, tôi vượt gần hết tốc độ cho phép.
Bị trừ điểm, suýt nữa mất bằng lái.
Nhưng may là cô ta không sao.
Còn tôi thì biết rõ…
Mình hết đường thoát rồi.
7
Lộ Kiều An chắc không biết.
Đêm mưa tầm tã đó.
Trên ghế sau chiếc Jeep của tôi.
Khi đôi mắt ươn ướt của cô ta nhìn tôi.
Tôi đã muốn hôn cô ta rồi.
hoàn.