Va Phải Thầy Dạy Lái Xe

Chương 7



 

Đợi tôi lề mề tắm xong bước ra, phòng khách chỉ bật đúng một chiếc đèn vàng mờ mờ.

Trình Dị đã thay áo ba lỗ sạch sẽ, nằm dài trên sofa nhắm mắt nghỉ, trông như vừa bị tôi vắt cạn pin.

Tôi vừa lau tóc ướt vừa lò dò lại gần.

“Tối nay em ngủ sofa nhé,” tôi cố tình ngồi sát mép ghế bên cạnh anh, giọng đầy thiện chí, “giường để cho anh.”

“Nghĩ gì vậy? Vào trong ngủ.”

Giọng anh cứng ngắc, nhưng cơ thể thì căng ra thấy rõ.

“Sofa bé tí thế này, anh ngủ sao cho thoải mái.”

Tôi lại dịch sát thêm chút nữa, chân gần như chạm vào tay anh.

“Chậc.”

Trình Dị bực bội ngồi bật dậy.

Cuối cùng anh cũng mở mắt, ánh nhìn sắc và nặng, như mây đen kéo tới chuẩn bị giông bão.

Nhưng vừa đối diện ánh mắt tôi đang cười toe toét, cơn giận lập tức xẹp lép, chỉ còn lại một tiếng thở dài bất lực.

“Lộ Kiều An,” anh nói chậm rãi, “tôi giúp em không phải vì mấy chuyện này.”

Tôi cười tủm tỉm:
“Em biết. Anh giúp em vì anh thích em.”

“Ừ.”
Anh thừa nhận thẳng thắn, không vòng vo.
“Tôi thích em.”

Tôi hí hửng, cười đến mức sắp rách mép, đưa tay áp lên ngực anh.

Trình Dị chụp lấy cổ tay tôi, ánh mắt sâu thẳm nhìn tôi chằm chằm.

“Nhưng tôi không phải loại đàn ông lợi dụng lúc người khác yếu đuối.”

Cái này thì tôi biết.
Anh là kiểu “chiến thần tình yêu thuần khiết” mà.

Thay vì rụt lại, tôi còn mượn lực tay anh, gần như ngả hẳn vào lòng.

“Nhưng em thì có.”

Tôi ngẩng đầu, cười gian gian.

“Trình Dị, anh thích em — vậy là anh nguy hiểm rồi đấy.”

Tôi ghé sát tai anh, hơi thở phả lên làn da đang nóng bừng.

“Em thích nhất là lợi dụng lúc người ta không đề phòng. Anh xong đời rồi.”

Kết quả, người “xong đời” lại là tôi.

Cái giường gỗ cũ trong phòng kêu cót két suốt đêm.

Mấy lần tôi còn tưởng nó sắp xin nghỉ hưu luôn.

Sáng hôm sau, tôi ôm lưng, mắt ngấn nước, muốn khóc mà không khóc nổi.

Thật là một quyết định tính sai từ gốc rễ.

Tôi hoàn toàn không lường trước được thể lực của anh ấy.

Vụ án của ba tôi, nhờ Trình Dị và luật sư, từng chứng cứ giả đều bị lật ra ánh sáng.

Trình Dị lần theo chiếc xe van từng bám tôi, cùng đám người mặc vest đến phá tiệm, cuối cùng moi ra kẻ đứng sau — chính là đối thủ cạnh tranh của công ty nhà tôi.

Âm mưu thì ngu ngốc, thao tác lại đầy sơ hở.

Kế hoạch ban đầu là bắt cóc tôi để uy hiếp ba tôi nhận tội.

Nhưng vì Trình Dị lúc nào cũng kè kè bên cạnh, chúng chẳng có cơ hội ra tay.

Ba tôi không ngờ, trong cơn khủng hoảng lớn nhất đời, lại là nhờ đứa con gái bị ông chê “vô dụng nhất” cứu nguy.

“Con gái yêu của ba, lần này nhờ con cả đấy!”
Ông vỗ ngực tự hào.
“Ba tự hào về con quá!”

Rồi ông liếc sang Trình Dị, cười hề hề:

“À mà… mắt chọn đàn ông của con giờ cũng khá hơn rồi đó! Không như trước kia, ngày nào cũng cắm đầu vô mấy cái câu lạc bộ tìm trai trẻ. Mấy đứa đó ngoài miệng thì ngọt, chứ làm ăn được gì—”

Tôi vội vàng bịt miệng ba lại.

Nhưng ông gỡ tay tôi ra, nói tiếp không ngừng nghỉ:

“Ba khen Tiểu Trình đó. Tiểu Trình à, con yên tâm, con đẹp trai thế này, An An nó chẳng thèm ra ngoài tìm ai nữa đâu.”

Rồi ông chợt nhớ ra cái gì đó, vỗ vai tôi cái bốp:

“À đúng rồi, câu trên mạng hay nói sao nhỉ?
Nhan sắc của chồng là vinh quang của vợ đó!”

Trình Dị vẫn giữ nụ cười nhã nhặn, nói chuyện với ba tôi vô cùng hòa hợp.

Chỉ có tôi là thấy lạnh sống lưng, tóc gáy dựng hết cả lên.

Ăn cơm xong, từ nhà ba trở về chỗ của chúng tôi.

Tôi còn chưa kịp đứng vững thì đã bị Trình Dị bế bổng ngang người.

Trời đất đảo lộn.

“Anh làm gì đấy!”
Tôi hoảng hốt, tay theo phản xạ ôm chặt cổ anh.

Trình Dị cúi đầu nhìn tôi, khóe mắt cong lên, ánh nhìn đầy ý vị.

“Một lần quăng tiền như nước?”
“Một hơi chọn tám nam mẫu?”
“Ngày nào cũng lượn câu lạc bộ tìm trai trẻ?”
“Cả câu lạc bộ hô ‘Lộ tiểu thư bao trọn’?”

Chết tiệt.

Thì ra anh nhớ từng chi tiết một.

Tôi cứ tưởng anh rộng lượng không để bụng.
Hóa ra là để dành, giờ mới đem ra tính sổ.

Báo động đỏ vang lên trong đầu, tôi co người rụt lại trong lòng anh như chim cút gặp bão.

“Không có thật đâu! Anh đừng nghe ba em với con bạn em nói bừa!”

Trình Dị nhướng mày:

“Ồ, vậy là còn thêm tội nói dối?”

Biết chối cũng vô ích, tôi đành bĩu môi, buông xuôi.

“Thì… chuyện quá khứ thôi. Anh muốn sao?”

“Không sao cả.”

Anh ôm tôi chặt hơn, bước thong thả về phía phòng ngủ.

“Nhưng mấy món nợ đó vẫn phải tính.”

Anh cúi đầu, giọng trầm thấp:

“Không vội.
Đêm nay dài mà.
Từ từ thanh toán.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.