Âm Hôn Ngọt Ngào

Chương 5



 

Đạo sĩ nói:

“Cậu ta bị hút mất kha khá dương khí, nhưng may là ba hồn bảy vía vẫn còn nguyên vẹn. Mấy ngày tới phải phơi nắng nhiều, tuyệt đối không được ra ngoài ban đêm.”

Tôi thở phào một hơi, cuối cùng cũng yên tâm.

Do dự một chút, tôi hỏi tiếp:

“Đạo trưởng… âm hôn có cách nào ly hôn không ạ?”

Bố tôi nghe vậy liền cau mày:

“Cảnh Thâm, con hỏi thế là sao? Chẳng lẽ con muốn ly với Dự Hoan à?”

Tôi gật đầu:

“Con… thật sự có ý đó.”

Mẹ tôi hỏi:

“Vì sao?”

Tôi lúng túng:

“Thì con với cậu ấy đều là công, trùng vai rồi, không hợp.”

Cả hai người đồng loạt sững lại.

Mẹ tôi hỏi thẳng:

“Ba ngày nay hai đứa chưa làm gì à?”

“…Có làm.”

“Thế ai ở trên?”

Tôi đỏ bừng mặt, co chân lại, ấp úng:

“Là… cậu ấy.”

Mẹ tôi nheo mắt:

“Không hòa hợp à?”

Tôi im lặng.

Nghĩ lại thì hình như rất hòa hợp.

Hòa hợp đến mức hơi quá đà.

Tôi cúi đầu, lí nhí:

“Cũng… hợp lắm.”

Bố tôi khoanh tay, bình tĩnh kết luận:

“Đã hợp như vậy thì có vấn đề gì đâu. Bố thấy là con hiểu nhầm vai của mình rồi.”

Mẹ tôi gật gù phụ họa:

“Đúng đó con trai. Bố con nói đúng. Con nhầm vai rồi — con vốn là thụ!

“Dù sao cũng không thể ly, chi bằng sống cho vui vẻ đi!”

Tôi câm nín.

Nghe kỹ lại… ừm, hình như cũng có lý thật.

Trong lòng tôi bắt đầu xuất hiện một nghi vấn cực kỳ nguy hiểm.

Tôi có khi nào đã hiểu sai chính mình không?

Những gì đạo sĩ nói hoàn toàn trùng khớp với lời Hành Lộ từng kể.

Ông bảo, người sau khi chết, hồn phải về âm phủ, không được lang thang dương gian, không được đến chỗ đông người, càng không được chạm vào người sống.

Chỉ có linh hồn kết âm hôn với người sống mới là ngoại lệ — có thể danh chính ngôn thuận ở lại nhân gian.

Nhưng điều kiện là phải được dương khí của bạn đời âm hôn nuôi dưỡng, đồng thời tuân thủ quy tắc âm phủ: không tạo ác nghiệp, không tổn âm đức. Đợi đến khi người còn sống qua đời, mới được ghi danh đầu thai bình thường.

Đạo sĩ còn lập một trận pháp trong nhà, để âm khí không lan sang nhà hàng xóm.

Tuy vậy, trong nhà âm khí vẫn rất nặng, người sống không nên ở lâu, nếu không dễ ảnh hưởng sức khỏe.

Sau khi đạo sĩ rời đi, bố mẹ tôi ở lại thêm một lát rồi cũng về.

Trước lúc ra cửa, mẹ tôi quay đầu lại, do dự nói:

“Con trai à, nếu con thật sự thấy… khó thích ứng thì…”

Tôi ngẩng lên, còn tưởng mẹ định an ủi.

Ai ngờ—

“Thì con cố thích nghi đi. Thay đổi không được thì hưởng thụ hiện tại cũng tốt mà.”

Tôi: “……”

Sự im lặng của tôi vang dội hơn cả tiếng sấm.

Sau khi bố mẹ rời đi, tôi rơi vào trầm tư, cảm giác như đang đối mặt với một bài toán cực khó.

Đề bài:
Đã biết tôi và Trần Dự Hoan đã kết hôn, có hành vi thân mật.
Cậu ấy là công, tôi là thụ.

Câu hỏi:
Hai người có hòa hợp không?
Cảm giác thực tế thế nào?
Có chán ghét khi thân mật không?

Kết luận:
Rất hòa hợp.
Cảm giác trực quan cực tốt.
Không hề chán ghét khi ở gần Trần Dự Hoan.

Suy ra tôi là thụ, nhưng lại tự ảo tưởng mình là công.

Hơn nữa, tôi không hề ghét cậu ấy.

Thậm chí còn có cảm tình.

Có lẽ…

Tôi ngộ ra rồi.

 

Đã qua một ngày rồi mà Trần Dự Hoan vẫn chưa tỉnh.

Tóc đen mềm mại rũ xuống trán, gương mặt thanh tú đẹp đến nao lòng. Làn da tái nhợt càng làm lộ vẻ yếu ớt, đôi môi mềm mại phớt hồng, trông chẳng khác nào một “mỹ nhân đang ngủ.”

Không biết cậu mơ thấy gì mà môi khẽ hé ra.

Tôi nhìn chằm chằm vào đôi môi ấy, cổ họng khô khốc, bất giác nuốt nước bọt.

Đầu nóng ran, hình ảnh tôi từng chủ động hôn cậu lại hiện lên rõ mồn một, khiến trong lòng dâng lên một cơn xao động khó nói thành lời.

Tôi cúi xuống, đặt môi mình lên môi cậu.

Khẽ khàng.
Cẩn trọng.
Nhẹ như sợ làm cậu tỉnh.

Nhưng Trần Dự Hoan đột ngột mở mắt!

Cậu nhìn tôi ngây ra vài giây, ánh mắt mờ mịt, chớp chớp hai cái, rồi bất ngờ đẩy tôi ra.

“Anh… anh đang làm gì đấy?!”

Vừa nãy tôi còn nghĩ cậu giống hệt “mỹ nhân ngủ trong truyện cổ tích”, ai ngờ mới hôn một cái đã tỉnh ngay.

Tôi nuốt khan, thẳng thắn nói:

“Như cậu thấy đấy… tôi đang trộm hôn cậu.”

Trần Dự Hoan ngồi bật dậy, giọng mang theo chút bướng bỉnh:

“Anh chẳng phải nói muốn ly hôn với tôi sao? Vậy trộm hôn tôi làm gì?”

Tôi hơi chột dạ, hạ giọng:

“Tôi… lúc đó hơi điên một chút. Cậu đừng để tâm.”

Cậu cau mày:

“Ý anh là sao?”

Tôi nói rất nhỏ:

“Là… không ly nữa.”

Trần Dự Hoan sững người.

Chỉ một giây sau, nước mắt đã rơi lã chã.

Cậu xúc động đến mức giọng run rẩy:

“Anh nói ly là ly, nói không ly là không ly — dựa vào cái gì hả?!”

Cơn tức giận trên mặt cậu rõ ràng đến mức gần như sờ thấy được.

Tôi ngẩn ra vài giây.

Quả nhiên, người dễ xúc động chắc đều cần uống thuốc an thần.

Càng nghĩ tôi càng thấy có lỗi, cúi đầu nhìn sàn nhà, lén liếc cậu một cái rồi lại cúi xuống.

Chưa kịp mở miệng giải thích, cậu đã vừa khóc vừa nói:

“Anh cố tình bắt nạt tôi đúng không?”

“Tôi không có mà…”

Cậu càng khóc to hơn, nấc nghẹn:

“Biết vậy tôi đã không đồng ý kết âm hôn với anh! Trước khi lấy anh tôi còn chưa từng thấy ma bao giờ, vậy mà mấy ngày nay gặp liền mấy con, còn có con suýt ăn thịt tôi nữa…”

Cậu chợt nhớ ra điều gì đó, ngẩng đầu hỏi tôi:

“Là anh cứu tôi đúng không?”

Tôi gật đầu.

“Thế thì tôi cũng chẳng cảm ơn đâu! Tất cả là tại anh hết, hu hu hu…

“Con ma đó đáng sợ lắm, nó hút dương khí của tôi, còn định chiếm thân xác tôi nữa… Ly! Âm hôn này nhất định phải ly!”

Cậu càng nói càng khóc dữ dội, nước mắt rơi không ngừng:

“Tôi kết âm hôn để nuôi anh bằng dương khí, vậy mà anh lại đòi ly hôn với tôi…

“Đúng là điển hình của ‘người tốt gặp ma xấu’!”

Cậu vừa nói vừa chỉ vào mình:

“Người tốt.”

Rồi chỉ sang tôi:

“Ma xấu.”

Bộ dạng vừa trẻ con vừa đáng yêu đến mức tôi suýt nữa bật cười thành tiếng.

 

Tôi thuận theo lời cậu, hạ giọng dỗ dành:

“Đúng đúng, cậu tốt, tôi xấu. Tất cả đều là lỗi của tôi. Thôi nín đi được không?

“Với lại… âm hôn này không thể ly được đâu.”

Cậu lập tức ngừng khóc, ngẩng đầu nhìn tôi.

Đôi mắt đỏ như ngọc mã não, trong veo mà ngấn nước, vừa đáng thương vừa ướt át.

“Thật sự… không thể ly à?”

Tôi gật đầu, nói thật:

“Ừ. Lúc đầu tôi cũng không biết. Sau này đạo sĩ mới nói trừ khi cậu chết, cả hai chúng ta cùng xuống âm phủ, lúc đó mới có thể lựa chọn ly hôn.”

Giọng cậu run run:

“Vậy… anh sẽ giết tôi à?”

“Tôi chưa từng nghĩ vậy, cũng tuyệt đối không có ý đó.”

Cậu im lặng vài giây, khịt mũi:

“Nếu vậy thì… tôi sẽ tránh xa anh, không để anh hút dương khí của tôi nữa.”

Vừa nói, cậu vừa định bước xuống giường đi ra ngoài.

Tôi giật mình, vội chắn trước mặt cậu:

“Khoan đã! Bây giờ là ban đêm, dương khí của cậu đang yếu, ra ngoài rất dễ gặp ác quỷ!”

Cậu khựng lại, giọng run rẩy:

“Thật à? Anh… không dọa tôi chứ?”

“Tôi nói thật.”

Tôi hít sâu một hơi, nghiêm túc giải thích:

“Xin lỗi… tôi chưa từng yêu ai, cũng không hiểu mấy chuyện này, nên mới tự cho mình là công. Tôi không biết kết âm hôn với tôi lại khiến cậu dễ bị tà ma quấy nhiễu, mới làm cậu gặp nguy hiểm.

“Nhưng tôi hứa, từ nay về sau tôi sẽ bảo vệ cậu. Đừng đi nữa, được không?”

Nói xong, tôi dè dặt nhìn cậu, nhỏ giọng:

“Hay là… cậu đánh tôi một trận cho hả giận nhé?”

Trần Dự Hoan ngẩng cằm, vẻ mặt kiêu ngạo mà bướng bỉnh, hừ nhẹ một tiếng:

“Được thôi. Vậy anh quay lưng lại, tôi đánh.”

Tôi ngoan ngoãn quay người.

Ngay giây sau, toàn thân tôi cứng đờ, mặt đỏ bừng:

“Cậu… cậu đánh vào mông tôi làm gì?!”

“Thì tôi đánh đó.” cậu nói rất thản nhiên, “Chính anh bảo tôi đánh mà.”

Tôi bật cười, quay đầu lại, hạ giọng hỏi:

“Vậy là cậu không đi nữa đúng không?”

Hàng mi cậu khẽ run, giọng nhỏ như muỗi kêu:

“Ừm…”

Phù!

Cuối cùng cũng dỗ được rồi!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.