Chồng sắp cưới cái đầu anh!
Tôi nhìn gương mặt nghiêm túc kia, nhất thời không biết là não tôi hỏng hay não anh có vấn đề. Nhưng giờ lật mặt thì khác nào tự thú mình giả vờ?
Tôi đành cắn răng hỏi:
“Anh… có bằng chứng không? Đầu tôi trống trơn, ai nhận là chồng sắp cưới tôi cũng đâu thể tin…”
Anh đáp tỉnh bơ:
“Cánh tay phải của em, cách vai ba phân có vết sẹo bỏng. Xương quai xanh còn dấu hôn hôm trước. Còn…”
Anh nheo mắt, cười đầy ẩn ý.
“Đủ rồi đủ rồi! Anh thắng!”
Cái gì thế này! Bình thường ít nói như vàng, sao mấy chuyện này nhớ kỹ vậy?
Mặt tôi nóng ran. Lại còn bị anh đổ thêm dầu vào lửa khi kéo áo bệnh nhân của tôi ra, giả vờ nghiêm túc:
“Nói miệng không bằng chứng, để tôi kiểm tra.”
Cúc áo sắp bung thì ngoài cửa vang lên tiếng bước chân y tá. Anh ghì sát hơn, ép tôi cứng đờ.
Nếu áo bật ra thật… ngày mai tôi chắc lên thẳng mục tin nóng xã hội.
Tôi đầu hàng, vội tóm lấy tay anh, gật như giã tỏi:
“Em tin! Em tin rồi! Chào anh, chồng sắp cưới!”
Cuối cùng anh mới buông tay, khẽ hôn lên tai tôi:
“Vậy thì về nhà thôi, vợ chưa cưới.”
Lương Diệc Hành theo y tá đi làm thủ tục xuất viện, còn tôi vẫn ôm ngực ngồi thở dốc.
Người này đúng là có vấn đề thật.
Tự nhiên nhận mình là chồng sắp cưới của tôi? Chẳng lẽ anh ta nghiêm túc muốn cưới thật?
…Sao có thể được?
Thừa lúc anh chưa quay lại, tôi gọi cho Trần Sảng, tuôn một tràng oán than. Ở đầu dây bên kia, cô nàng bình thản đáp:
“Cũng không phải không thể đâu, bảo bối. Cậu đâu thể vì bóng ma gia đình mà né hết mọi mối quan hệ thân mật. Biết đâu Lương Diệc Hành thật sự muốn lập gia đình với cậu, sinh em bé nữa thì sao?”
Sinh em bé?
Trong đầu tôi lập tức hú còi báo động.
Chẳng lẽ màn kịch này là để giữ con, bỏ mẹ?
Ngẫm lại cũng không phải không có lý. Mấy hôm trước anh còn nhắc bố mẹ mong bế cháu sớm mà.
Trần Sảng thở dài:
“Bé ơi, Lương Diệc Hành thiếu gì người sẵn sàng sinh con cho ảnh. Chắc chắn là vì anh ta thích cậu nên mới…”
Tôi cắt ngang:
“Chưa chắc. Ai bảo tớ gen tốt, lại trẻ trung, xinh đẹp, thông minh, dịu dàng, quyến rũ, hiểu chuyện…”
Tôi thao thao bất tuyệt, bên kia im lặng vài giây rồi phán một câu chí mạng:
“Hay cậu đi kiểm tra đầu lại đi.”
Trong đầu tôi chợt hiện lên vẻ mặt căng cứng và đầu ngón tay run nhẹ của Lương Diệc Hành khi nhìn tờ kết quả thai.
Kết luận càng lúc càng rõ: anh ta muốn giữ con, không cần mẹ!
Không được. Một mình tôi chắc chắn không đấu lại gia đình Lương thị quyền thế kia. Tôi phải tìm viện binh.
Không thể để anh ta cướp mất đứa bé.
“Trần Sảng, tớ cần tìm người cứu tớ.”
Cô nàng im lặng vài giây rồi hiểu ra ngay:
“Cậu… định tìm anh ấy thật à?”
Đúng vậy.
Thật ra tôi không hoàn toàn là trẻ mồ côi. Tôi vẫn còn một người anh không cùng huyết thống.
Bạch Chỉ là anh tôi quen ở trại trẻ mồ côi. Tính tình nóng như lửa, miệng thì độc, nhưng với tôi lại dịu dàng hết mực. Sau này anh được nhận nuôi, ra nước ngoài học hành rồi khởi nghiệp thành công, giờ tài chính tự do.
Anh từng hỏi tôi có muốn sang sống cùng không. Nhưng lúc đó tôi đã quen Lương Diệc Hành — người đàn ông tính khí khó chiều nhưng mỗi tháng cho tôi tiền tiêu rủng rỉnh.
Thế là tôi từ chối.
Tôi vẫn nhớ hôm ấy, Bạch Chỉ — cái loa phường di động — im lặng rất lâu rồi mới nói:
“Nếu một ngày em thấy không vui thì đến tìm anh Bạch Chỉ.”
“Chúng ta mãi mãi là anh em.”
Ký ức ùa về khiến mắt tôi cay xè. Có một người anh như thế thật tốt.
Tôi nhắn tin cho anh. Gần như ngay lập tức, anh trả lời:
“Xử lý xong việc bên này.”
“Chậm nhất hai tuần nữa, anh đến đón em.”
Hai tuần.
Quá đủ để tôi hành hạ Lương Diệc Hành một trận nhớ đời.
He he.