Tối hôm đó, tôi nhờ hệ thống nhốt linh hồn Chu Hằng ra ngoài cửa. Dù sao thì ngủ chung với một hồn ma cũng chẳng phải trải nghiệm dễ chịu gì. Kết quả là đêm ấy tôi ngủ ngon chưa từng thấy. Không có ai lải nhải bên tai. Không có ai nhắc tới Ninh Lạc. Cũng không có ai tự cảm động vì tình yêu của chính mình.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Sáng sớm hôm sau. Một tràng chuông điện thoại dồn dập đã kéo tôi khỏi giấc ngủ. Là quản đốc nhà máy ở hạ nguồn gọi tới. Giọng ông ấy gấp đến mức gần như lạc đi:
“Quý tổng!”
“Cô mau tới nhà máy đi!”
“Xảy ra chuyện rồi!”
Tôi lập tức ngồi bật dậy. “Có chuyện gì?”
“Công nhân đang đình công! Bây giờ cả nhà máy loạn hết lên rồi!” Ông ấy thở hổn hển rồi nói tiếp: “Đơn hàng châu Âu mà Chu tổng ký vốn đã rất gấp. Nếu cứ tiếp tục chậm tiến độ thế này, chúng ta sẽ không giao hàng đúng hạn được. Đến lúc đó công ty phải bồi thường gấp mười lần tiền vi phạm hợp đồng!”
Nghe tới đây cơn buồn ngủ trong tôi lập tức bay sạch. Tôi vừa thay quần áo vừa hỏi kỹ tình hình. Sau một hồi trao đổi mới biết. Sáng nay vừa vào ca làm việc đã có người cố tình tung tin đồn khắp nhà máy.
Tin đồn nói rằng: Sau khi Chu Hằng qua đời, tôi đã chẳng còn tâm trạng điều hành Công nghệ Đông Phương nữa. Nên chuẩn bị bán công ty cho tập đoàn Thịnh Thế. Mà phía nhà họ Thịnh chỉ cần công nghệ chip điều khiển quang điện và đội ngũ kỹ thuật cốt lõi.
Còn nhân viên văn phòng. Công nhân nhà máy. Các xưởng sản xuất hạ nguồn. Tất cả đều sẽ bị sa thải.
Theo lời đồn, sau khi bán xong công nghệ cốt lõi. Tôi sẽ trực tiếp đóng cửa công ty. Đóng cửa nhà máy. Ôm tiền bỏ chạy. Mặc kệ sống chết của hàng nghìn nhân viên.
Nghe xong tôi chỉ muốn cười. Vu khống cũng phải có logic chứ? Ngày trước tôi và Chu Hằng gần như dốc sạch vốn liếng. Ăn mì gói. Ngủ văn phòng. Thức trắng đêm nghiên cứu. Mới phát triển được dòng chip điều khiển quang điện sản xuất trong nước đầu tiên. Mục tiêu lớn nhất của chúng tôi khi ấy là gì? Là không phải nhìn sắc mặt người khác nữa. Là không để công nghệ cốt lõi mãi nằm trong tay người khác.
Bao nhiêu năm đổ tiền. Đổ sức. Đổ tóc. Thậm chí suýt đổ luôn mạng sống. Bây giờ bảo tôi bán nó đi? Tôi có thể bán Chu Hằng. Nhưng tuyệt đối không bán Công nghệ Đông Phương.
Ngồi bên cạnh, Chu Hằng nghe xong cũng ngẩn người. Một lúc lâu sau mới lắp bắp: “Không thể nào… Đông Phương là tâm huyết của chúng ta… Ai lại tung tin như vậy?”
Tôi cười lạnh. Vừa cầm chìa khóa xe vừa bước ra cửa. “Ai tung tin à? Anh đoán xem? Trong vòng hai mươi bốn tiếng sau khi anh chết, người muốn nuốt Đông Phương nhất là ai?”
Sắc mặt Chu Hằng lập tức tối sầm. Lần đầu tiên kể từ sau khi chết. Anh ta có vẻ đã thật sự hiểu được. Có những người yêu anh. Và cũng có những người chỉ yêu những thứ anh sở hữu.