Cướp Hôn

Phần 4



Chương 6:

Tôi luôn cẩn thận khi ở công ty, sợ vô tình bị bắt gặp, dù sao công ty cũng nghiêm cấm chuyện tình cảm nơi công sở.

Nhưng Giang Tự… dường như càng ngày càng không kiềm chế được.

Thỉnh thoảng anh ấy lại chạy đến bộ phận của tôi.

Vì vậy tôi bảo anh ta đừng đến bộ phận của chúng tôi nữa.

Anh ấy rất ngoan ngoãn nghe lời nhưng anh ấy lại bắt đầu yêu cầu tôi đến văn phòng của anh ấy vì nhiều lý do khác nhau.

Ví dụ như hôm nay.

Sau khi cuộc họp buổi sáng kết thúc, tôi vừa mở máy tính, giám đốc đã vội vã chạy tới, vừa vỗ ngực, vừa thở hổn hển: “Lâm Vãn Vãn, Giang tổng bảo cô xuống phòng làm việc của anh ấy.”

Nghe nói là Giang tổng.

Các nữ đồng nghiệp xếp hàng trước sau, không hẹn mà cùng quay đầu lại.

Tôi giả vờ bình tĩnh.

Những suy nghĩ thực sự bên trong là: la hét, vặn vẹo, gầm rú, bò trong bóng tối, biến thành một con khỉ, đu dây leo xô ngã những con khỉ khác đang ăn chuối bên đường…

Nhưng tôi vẫn phải giữ bình tĩnh.

Tôi gõ bàn phím mà không ngẩng đầu lên: “Xin lỗi giám đốc, hiện tại tôi không rảnh, tôi bận lắm.”

Mười phút sau.

“Lâm Vãn Vãn, Giang tổng yêu cầu cô mang báo cáo tài chính quý trước đến cho anh ấy.”

“Báo cáo tài chính là việc của bộ phận tài chính, tôi không hiểu rõ lắm, xin lỗi.”

“Lâm Vãn Vãn, Giang tổng bảo cô in bảng chấm công tháng trước ra cho anh ấy.”

“Bộ phận hành chính có trách nhiệm điểm danh, xin lỗi, đây không phải việc của tôi.”

“Lâm Vãn Vãn, Giảng tổng bảo cô pha cho anh ấy một cốc cà phê, thêm sữa không thêm đường.”

“Xin lỗi giám đốc, tôi không biết pha cà phê.”

“Lâm Vãn Vãn, điều hòa trong phòng làm việc của Giang tổng bị hỏng, anh ấy muốn cô vào xem.”

Tôi không thể chịu đựng được nữa.

Giữa những lời thì thầm to nhỏ của đồng nghiệp.

Tôi đứng dậy.

Đi vào văn phòng của Giang Tự.

Sau đó, tôi phải trả giá bằng việc trao cho anh mười nụ hôn thật lòng trong một tuần.

Dưới ánh mắt hóng hớt của các đồng nghiệp, tôi chỉ có thể giải thích là tôi đi sửa điều hòa, hồi học đại học tôi chọn chuyên ngành sửa chữa cơ điện.

Hứa Lỵ kéo tôi sang một bên thần bí nói: “Lâm Vãn Vãn, cậu phải tránh xa Giang Tự ra một chút.”

Tôi: “Sao vậy?”

“Cậu không phát hiện ra Giang tổng đang muốn tán tỉnh cậu sao?”

Lòng tôi căng thẳng, chuyện đó rõ ràng đến như vậy hả.

“Anh ta không phải có một vị hôn thê mới cướp hôn sao? Bây giờ lại đột nhiên muốn tán tỉnh cậu, xem ra nhân phẩm của anh ta thật sự không được tốt lắm. Chúng ta đều bị bề ngoài của anh ta lừa rồi, còn tưởng rằng anh ta rất chung thủy.” Hứa Lỵ vừa châm chọc vừa lộ ra vẻ mặt khinh bỉ.

Tay tôi run rẩy, luôn miệng phụ họa: “Đúng vậy, chắc là muốn tán tỉnh tớ rồi.”

“Cậu cũng phát hiện ra đấy thây!! ” giọng Hứa Lỵ cao hơn quãng tám.

Tôi vội vàng ấn cô ấy ngồi xuống.

“Không… Tớ thật sự vào sửa điều hòa, tớ và anh ấy là bạn học đại học, anh ấy biết tớ có thể sửa chữa một số thiết bị điện đơn giản.”

“Thật sự là như vậy sao? Tớ học không tốt đâu, Lâm Vãn Vãn, đừng có mà coi tớ là kẻ ngốc đấy nhé.” Hứa Lỵ bán tín bán nghi.

“Biết rồi biết rồi, chính là như vậy mà.” Tôi đột nhiên có một chút chột dạ, sau này sẽ giải thích với cậu ấy sau vậy.

Chương 7:

Cứ như vậy, chúng tôi đã lặng lẽ ở bên nhau suốt hai tháng trời mà không một ai hay biết.

Sự xuất hiện của Tống Thanh Nguyệt đã phá vỡ hình ảnh trốn tránh lẫn nhau của chúng tôi.

Tống Thanh Nguyệt là quản lý của bộ phận quan hệ công chúng.

Cô ta tuổi không lớn lắm, cỡ hai mươi sáu tuổi, cao 168, có khí chất.

Trước đó được phái ra nước ngoài đi khảo sát nửa năm.

Hôm nay là ngày kết thúc khảo sát trở về nước.

Người giống chim hoàng yến như cô ta, trong công ty đương nhiên là không thể thiếu chuyện kể về cô.

Người ta đồn rằng cô ấy có nhiều bạn trai đến mức đếm không hết. Trước khi kết hôn, cô ấy phải đặt ít nhất hai bàn cho đám bạn trai cũ của mình. Trong số những người bạn trai cũ ấy, tôi nghe nói còn có cả thần tượng nổi tiếng của một nhóm nhạc nào đó, một tinh anh luật sư nổi tiếng, nha sĩ hàng đầu của một bệnh viện hạng ba nào đó, còn có một tài tử 985 thành danh từ trẻ..

Tóm lại, lịch sử tình trường của chị gái, là loại trình độ có thể xuất bản được thành sách.

Chúng tôi đã gửi bài viết ẩn danh trên diễn đàn công ty nhiều lần.

“Tống quản lý, cầu xin cô xuất bản sách đi, truyền thụ một chút bí quyết cua nam.”

Tống Thanh Nguyệt là người rất tốt, mỗi lần từ nước ngoài trở về đều mang cho chúng tôi một ít quà nhỏ.

Cô ấy là người thân thiện, gia thế hình như cũng rất tốt. Thật sự là một bạch phú mỹ. Nhưng cô chưa bao giờ ra vẻ kiêu ngạo ở trước mặt chúng tôi.

Thực ra tôi khá thích cô ấy, nếu… cô ấy không phải là tình địch của tôi.

Từ ngày đầu tiên Tống Thanh Nguyệt trở về.

Tôi rơi vào trạng thái bất an.

Tống Thanh Nguyệt hẳn là loại người mà tất cả đàn ông đều thích, làn da trắng xinh đẹp, đôi chân dài, mái tóc xoăn gợn sóng ngang eo càng làm nổi bật khuôn mặt tinh xảo của cô. Mặc trang phục làm nổi bật dáng người, cô lắc lư bước đi, ồi ôi, quả thực chính là người tình trong mộng.

Tôi bắt đầu cảm thấy không tự tin về mối quan hệ của mình với Giang Tự.

Bởi vì……

Năm ngày sau khi Tống Thanh Nguyệt trở về, tổng cộng cô đã đến văn phòng của Giang Tự tám lần. Thay bảy bộ quần áo trong năm ngày, mỗi ngày xịt một mùi nước hoa khác nhau.

Tôi thừa nhận.

Khi cô ấy bước vào lần thứ tám.

Tôi đã hoảng sợ.

Bởi vì tôi vô tình tìm kiếm được tài khoản weibo của Tống Thanh Nguyệt.

Cô ấy đã đăng một bài viết trên weibo vào tối qua.

[Tôi sẽ cua được anh trong vòng một tháng.]

“Anh” này nhất định là Giang Tự.

Tôi có thể chịu đựng được điều này không? Tất nhiên là không rồi!

Vì thế Tống Thanh Nguyệt cố tình trẹo chân ở trước mặt Giang Tự, tôi cũng liền trẹo chân theo.

Tống Thanh Nguyệt làm đổ lên người Giang Tự một ly cà phê, tôi liền làm đổ lên người anh một ly sữa.

Tống Thanh Nguyệt đem “nhầm” ảnh của mình bỏ vào trong văn kiện đưa cho Giang Tự. Tôi cũng đem ảnh chụp nhan sắc cấp điểm mười của mình bỏ vào trong văn kiện đưa cho Giang Tự.

Một tuần sau.

Giang Tự ấn tôi vào ghế phụ lái, hỏi với vẻ mặt nghi hoặc:

“Vãn Vãn, gần đây có phải anh chọc giận em không?”

“Sao anh lại nói vậy?”

“Trong năm ngày đi làm, em đã làm gãy chậu hoa xanh tốt trong văn phòng anh một lần, đổ sữa vào người anh hai lần, cố tình vấp chân anh ba lần, in nhầm tài liệu bốn lần. Vãn Vãn, có phải em hết yêu anh rồi không?”

Tôi vội vàng ngồi thẳng dậy: “Tại sao Tống Thanh Nguyệt mỗi ngày đều tới văn phòng của anh?”

“Cô ấy đến để báo cáo công việc với anh.”

“Báo cáo công việc có cần phải báo cáo bốn, năm lần một ngày không?”

“Đúng vậy. Vãn Vãn, em là đang nhắc nhở anh. Rõ ràng có thể nói luôn một lần mà cô ấy nhất định phải lặp đi lặp lại rất nhiều lần. Cô ấy còn đổ cà phê lên người anh, vấp chân anh, sao chép sai tài liệu, chẳng lẽ…” Giang Tự trầm ngâm.

“Đúng! Cô ấy chính là muốn…”

“Chẳng lẽ cô ấy muốn nghỉ việc à?!”

Tôi chưa kịp nói xong thì Giang Tự đã ngắt lời tôi với vẻ tự cho là đúng, thậm chí còn cho rằng mình rất thông minh và đã nhìn thấu sự đời.

“Không được đâu, cô ấy có rất nhiều nguồn lực khách hàng trong tay. Để anh đi nói chuyện với giám đốc nhân sự, yêu cầu cô ấy chú ý đến nhất cử nhất động của Tống Thanh Nguyệt một chút. Không thể để mất bất kỳ khách hàng nào của công ty…” Giang Tự vẫn lẩm bẩm, cảm thấy mình đã phát hiện ra một chuyện lớn.

Thôi bỏ đi.

Tôi không hiểu nổi thế giới của trai thẳng.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.