“Đều là hiểu lầm thôi, hiểu lầm cả mà!”
Ông ta vừa nói vừa vội vàng ra hiệu cho đội bảo vệ.
Chỉ trong chớp mắt, những người vừa hùng hổ xông vào ban nãy lại ngoan ngoãn bê từng thùng đồ trở lại biệt thự, thái độ đổi nhanh hơn thời tiết.
Kim Tự đã tỉnh. Ông ta đương nhiên không dám làm tới nữa. Dù sao tương lai còn phải trông cậy vào đứa con trai này mà.
Khoảnh khắc thở phào, bầu không khí căng như dây đàn cuối cùng cũng xẹp.
Ngay cả Thời tiên sinh cũng biết hôm nay mình hơi quá tay. Ông ta khúm núm xin lỗi vài câu, rồi chuồn êm cùng đội bảo vệ, tốc độ rút lui đáng nể.
Nếu không phải vì đây là khu biệt thự cao cấp cần giữ hình tượng… quản gia với Thời phu nhân chắc đã đốt pháo ăn mừng từ cổng tới phòng khách rồi.
Tôi đứng một bên, nhìn Kim Tự được đẩy về phòng. Bên kia, Thời phu nhân đã bắt đầu bàn bạc hăng say với bác sĩ:
“Phải chọn gói phục hồi chức năng tốt nhất!”
“Thuê chuyên gia trị liệu cao cấp!”
“Nhất định phải giúp Kim Tự lấy lại cơ bắp nhanh nhất!”
Mọi người đều vui mừng. Chỉ có tôi bỗng nhiên cảm thấy lòng hơi trống trống.
Ánh mắt Thời Kim Tự thỉnh thoảng lướt qua tôi. Mỗi lần như vậy… tôi lại không biết nên nói gì.
Lúc này tôi mới chợt ngộ ra một sự thật: công việc “bảo mẫu cao cấp” của tôi sắp kết thúc rồi.
Từ trước đến nay, tôi chỉ ở tầng hai, chọn một phòng riêng. Giữa tôi và Kim Tự chưa từng có chút quan hệ vợ chồng nào.
Anh giờ đã tỉnh. Vậy vai trò “vợ hờ” của tôi… chắc cũng tới hạn sử dụng rồi.
Ngày hôm sau, tôi tìm Thời phu nhân để xin nghỉ việc.
Bà rõ ràng không nỡ. “Tiểu Nhu à… Lúc trước bác đã nói rồi, lời đó vẫn còn hiệu lực.”
Tôi hơi do dự: “Nhưng… lúc đó là khi thiếu gia chưa tỉnh. Giờ anh ấy tỉnh rồi, chắc chắn sẽ có ý kiến riêng…”
Thời phu nhân nắm tay tôi, giọng đầy khẩn thiết: “Kim Tự vừa tỉnh, cơ thể vẫn yếu.”
“Nó còn chưa kịp thích nghi với mọi thứ.”
“Cháu cứ ở lại thêm một thời gian, coi như bầu bạn với bác.”
“Tháng sau tính lương… bác thưởng thêm cho cháu một triệu.”
“Được không?”
Tôi nhìn ánh mắt mong chờ của bà… cuối cùng không nỡ từ chối. Thế là tôi tiếp tục ở lại biệt thự.
Nhưng kể từ đó không khí giữa tôi và Thời Kim Tự trở nên hơi vi diệu.
Trước đây anh nằm trên giường, tôi muốn nói gì thì nói. Từ gossip showbiz đến drama hàng xóm tôi đều thao thao bất tuyệt.
Còn bây giờ anh sống sờ sờ ngay trước mặt. Mỗi lần nhìn vào đôi mắt tỉnh táo đến đáng sợ ấy… tôi lại thấy sượng sùng khó hiểu. Cứ như giữa chúng tôi có một tấm màn mỏng.
Ai cũng nhìn thấy nhưng không ai dám vén lên.
Từ khi Thời Kim Tự tỉnh lại, giữa chúng tôi luôn tồn tại một bầu không khí hơi khó tả. Mỗi lần anh nhìn tôi, ánh mắt như chứa cả vạn câu muốn nói… nhưng đến miệng lại phanh gấp giữa đường.
Còn tôi cũng chẳng biết nên dùng biểu cảm nào để đáp lại.
Từng là “vợ trên danh nghĩa”, từng thân thiết như bạn bè. Mà bây giờ tôi lại giống người ngoài đứng xem trailer cuộc đời anh. Trong lòng có một khoảng trống khó gọi tên. Không rõ ràng, nhưng cứ âm ỉ buồn buồn.
Nhờ Kim Tự tỉnh lại, biệt thự nhà họ Thời đột nhiên đông vui như mở hội. Ngày nào cũng có các quý phu nhân hào môn tới thăm.
Thời phu nhân bận tiếp khách. Quản gia chạy ngược chạy xuôi. Kim Tự thì vừa tập phục hồi chức năng, vừa rà soát lại tài sản tích lũy suốt mấy năm anh nằm viện.
Ai cũng bận rộn. Chỉ có tôi là thất nghiệp trong chính nơi mình làm việc.
Tôi quanh quẩn trong biệt thự. Lúc thì đi dạo trong vườn. Lúc thì ngồi co ro ở góc sofa ôm gối rồi vô thức nhớ về khoảng thời gian trước kia.
Hồi đó Thời Kim Tự còn nằm trên giường. Thật lòng mà nói dễ thương hơn bây giờ nhiều.
Anh sẽ mè nheo: Chỗ này khó chịu! Họ làm đau tôi rồi! Cô tới đi, cô làm đi!
Khi nắng chiếu vào mặt, anh lại càu nhàu:「 Không phải tôi tỉnh dậy sẽ thành da nâu luôn chứ? Bi kịch thật… Chưa kịp xem linh dương di cư, đã thành dân bản địa mất rồi… 」
Thậm chí anh còn tám chuyện hào môn cực kỳ hăng hái:
「 Toàn mấy kẻ giả tạo! Đi du học lén sinh mấy đứa con, về nước lại giả bộ thanh thuần vô tội.
Gớm thật, nhìn thôi đã muốn rửa mắt! 」
Nhớ lại mấy câu đó tôi bật cười phì một tiếng. Nhưng cười xong, tôi chợt khựng lại.
Những ký ức đó thực ra không thuộc về tôi.
Thời Kim Tự vốn là một thiếu gia xuất chúng. Ai ở vị trí của tôi dù là bảo mẫu, trợ lý, hay “vợ hờ” cũng khó mà không rung động một chút.
Nhất là khi tôi còn nghe được tiếng lòng của anh. Khoảng cách giữa chúng tôi vì thế mà ảo tưởng như gần hơn.
Nhưng trong hiện thực đó chỉ là một sự nhầm lẫn dịu dàng.
Không ai nhận ra sự khác thường của tôi.
• Người giúp việc bận.
• Quản gia bận.
• Thời phu nhân càng bận.
• Ngay cả Thời Kim Tự cũng bận.
Chỉ có tôi… đứng một mình trên sân thượng. Nhìn từng chiếc siêu xe sang trọng nối đuôi rời khỏi biệt thự. bỗng nhiên cảm thấy mình hơi dư thừa.
Thời phu nhân cuối cùng cũng ngẩng cao đầu trở lại trước xã hội.
Còn tôi từ “vợ trên danh nghĩa” trở thành người qua đường không tên không phận.
Một cảm giác mất mát dâng lên. Nhưng lại không biết phải nói với ai.
Hôm đó tôi đang lượn lờ trong biệt thự, chán đến mức bắt đầu đếm gạch trong sân.
Đúng lúc ấy ba gọi điện. Giọng ông căng thẳng, gấp gáp như vừa xảy ra chuyện lớn.
Dù sao biệt thự giờ cũng chẳng còn việc gì cho tôi. Thế là tôi xách túi ra ngoài, chọn một quán ăn yên tĩnh gần trung tâm.
Ngồi xuống đối diện ông, tôi vừa nhấp một ngụm nước… ông đã mở lời ngay:
“Tiền ba nợ con… chẳng phải con trả hết rồi sao?”
Tôi khựng lại. Trong thời gian làm ở Thời gia, tôi gần như không gặp ba.
Lần này nhìn kỹ mới phát hiện… tóc ông bạc đi rất nhiều, người gầy đến mức như gió thổi cũng bay.
Tôi cười nhạt: “Chuyện đó qua lâu rồi… ba đừng lo.”
Nhưng ông lắc đầu. “Ba không tìm con vì tiền. Ba muốn con rời khỏi Thời gia ngay lập tức.”
Tôi ngơ ra. “Tại sao ạ?”
Ba tôi im lặng một lúc. Như đang suy nghĩ nên nói thế nào. Cuối cùng ông thở dài:
“Thời gia tốt thật. Nhưng ba sợ… con yêu Thời Kim Tự. Ba sợ con không thoát ra được, rồi cuối cùng khổ cả đời.”
Tôi vội lắc đầu: “Con không có… Con thật sự không nghĩ đến chuyện đó.”
Ông đập bàn một cái. “Nhu Nhu! Ba có thể hồ đồ cả đời. Nhưng chuyện của con… ba nhìn rất rõ!”
“Một người đàn ông như Thời Kim Tự… tốt đến mức ai nhìn cũng động lòng.”
“Nhưng con phải hiểu — mình không gánh nổi.”
Mỗi chữ ông nói ra như đập thẳng vào ngực tôi.
“Con với cậu ta chênh lệch quá lớn. Giờ cậu ta tỉnh rồi, chắc chắn sẽ tìm một cô gái môn đăng hộ đối.”
“Còn con…”
“Ở trong đó tính là gì?”
Ông dừng lại, mắt đỏ hoe. “Dù con có muốn lấy công chuộc tình… Thời gia cũng có trăm cách để gạt con ra ngoài.”
Giọng ông hạ thấp. Nhưng từng chữ đều nặng trĩu. “Nhu Nhu. Con phải tin ba. Ba là đàn ông.”
“Ba hiểu đàn ông.”
“Với họ… tình yêu chưa bao giờ là thứ quan trọng nhất.”
Tôi nhìn gương mặt già nua của ba. Lần đầu tiên thấy ông hoảng hốt đến vậy.
Tôi nên phản bác. Nhưng… lại không nói nổi lời nào.
Bởi vì những lời ông nói dù tàn nhẫn nhưng không sai.
Khoảng cách giữa tôi và Thời Kim Tự không chỉ là tiền bạc. Mà còn là thân phận, xuất thân, thế giới quan.
Chỉ là khi nghe ba nói thẳng ra ngực tôi bỗng đau nhói. Như có ai đó bóp chặt tim khiến tôi khó thở.
Ba nhìn thẳng vào mắt tôi. Giọng trầm xuống: “Hơn nữa… Con có chắc cậu ta yêu con không?”
Tôi khựng lại. Trong đầu như có thứ gì đó vỡ “choang” một tiếng.
Ông tiếp tục: “Ngày nào con cũng ở cạnh cậu ta. Cùng ăn, cùng sống, cùng trải qua bao nhiêu chuyện.”
“Con tự hỏi lòng mình đi. Thật sự chưa từng động lòng sao?”
Tôi cắn môi. Không trả lời.
“Nhu Nhu. Nghe lời ba. Mau rời khỏi đó đi.”
“Thời gia… không phải nơi con có thể ở lâu.”
Tôi cầm muỗng. Khẽ khuấy ly latte trước mặt… Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy latte đắng đến thế.
Từ ngày bước chân vào Thời gia, tôi luôn tự nhắc mình: “Đây chỉ là một công việc thôi.”
“Kiếm đủ tiền, rồi rời đi.”
Nhưng sống ở đó lâu quá… dù không cố ý, tôi vẫn bắt đầu coi người nhà họ Thời như người thân.
Bây giờ ba lại nói những lời lạnh lùng như vậy giống như cầm dao cắt phăng sợi dây mỏng manh nối tôi với nơi đó. Cổ họng tôi nghẹn lại.
“Ba yên tâm.” — tôi hít sâu một hơi, gượng cười. “Con sẽ về dọn đồ… rồi rời khỏi Thời gia.”
Ba tôi nghe vậy liền thở phào một cái rõ to, vai cũng buông lỏng xuống. “Là ba… ba xin lỗi con.”
“Nếu không vì ba nợ nần, cả đời này con cũng không cần bước chân vào nơi đó…”
Giọng ông khàn đi, mắt đỏ hoe. Trong chớp mắt, ông như già thêm vài tuổi.
“Nhu Nhu… Ba hối hận mỗi ngày. Con nhìn thấy những thứ xa hoa đó… lại ở cạnh một người đàn ông xuất sắc như thế…”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt. Trái tim khẽ co lại.
Ba từng là kẻ hồ đồ. Từng khiến mẹ tức giận bỏ đi. Từng khiến tuổi thơ của tôi chắp vá như cái chăn cũ. Vậy mà bây giờ… ông lại nói những lời này, giọng thấp xuống, khẩn thiết. Hoàn toàn khác với dáng vẻ tự cao ngày xưa.
“Ba muốn đi đến nơi ngày xưa mẹ con từng sống…” giọng ông lạc đi. “Ba nợ bà ấy cả một đời.”
“Còn con, Nhu Nhu… Sau này ở Vân Thành, phải tự lo cho mình.”
Ông nhìn tôi, nhấn mạnh từng chữ: “Nhất định phải tránh xa Thời gia.”