Lần thứ hai đến Hương Sơn khi ta đã có thai được sáu tháng.
Ngồi dưới Thần Phật, ta nhỏ bé đến kỳ lạ.
Ta thành kính quỳ trên mặt đất, dập đầu lạy ba cái.
Một cái vì con, chúc bé con đời này hỉ nhạc an khang.
Cái thứ hai vì Thẩm gia, chúc gia tộc hưng thịnh quang vinh.
Cái thứ ba vì Bùi Hoài, chúc hắn sống lâu trăm tuổi, không bao giờ quên ta.
Đi được nửa đường, trời đột nhiên mưa xối xả, đường trơn hơn rất nhiều, đoàn người tới Hương Sơn Các tránh mưa.
Đến trước cửa viện, ta ngẩng đầu nhìn…
“Trân Ngọc Các”
Ba chữ này không còn ở đây nữa.
Chỉ còn lại ba chữ Hương Sơn Các lạnh như băng.
Nhưng cũng không kỳ lạ lắm.
Trân ngọc đã được Bùi Hoài đặt ở chỗ khác, Trân Ngọc Các còn có ý nghĩa gì đâu.
Ta đứng trước hành lang, ngước mắt nhìn về phía cây đào giữa sân.
Lần đầu tiên nhìn thấy nó, nó vẫn chưa xum xuê cành lá thế này.
Đột nhiên, ánh mắt ta dừng trên một bóng dáng đỏ thắm…
Là một cái túi thơm.
Chắc do đi vội quá nên để quên.
Chi Nhi đưa cho ta, ta mở túi thơm ra, bên trong có một tờ giấy…
“Nguyện quân an khang, thiếp và quân lâu dài.”
“Cùng nguyện.”
Chữ trên đó nắn nót duyên dáng, hẳn là chữ của Yểu Nương, chữ bên dưới ta lại rất quen thuộc…
Là Bùi Hoài.
Ta nhìn rất lâu, sau đó mới chậm rãi thả ra, đưa túi thơm cho Chi Nhi.
“Cất đi.”
Những thứ này sau này còn phải đưa cho Bùi Hoài nữa.
Bùi Hoài ơi.
Bùi Hoài à.
Thì ra vẫn có người trong khi muốn lâu bền với một người phụ nữ khác vẫn có thể đối xử với ta tốt như thế
Giờ khắc này, đôi mắt ta không kìm được chua xót.
Nhưng ta không rơi giọt nước mắt nào.
Chỉ nhẹ nhàng thở dài một hơi.
Cảm thán thế sự vô thường.
Cảm thán hoa nở hoa tàn.
Trời đổ mưa tầm tã, mãi đến khi sắc trời đã tối mới có dấu hiệu dừng lại.
Chi Nhi đã thu dọn phòng xong xuôi, muốn nghỉ ngơi ở đây một đêm.
Nhưng ta lại kiên quyết từ chối.
Không biết Bùi Hoài đã mây mưa với Yểu Nương ở đây biết bao nhiêu lần, ta chỉ cần nghĩ đến thôi đã cảm thấy ghê tởm buồn nôn.
“Nơi này quá bẩn.”
Chi Nhi ngầm hiểu, đau lòng nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của ta.
Chi Nhi kêu người chuẩn bị xe ngựa, sau đó đốt bếp lò, sợ ta lạnh cóng.
Ta kéo sát áo lông cừu, ánh mắt ngơ ngác nhìn Kinh Thi trên tay…
“Sĩ chi đam hề, Do khả thuyết dã. Nữ chi đam hề, bất khả thuyết dã.” (1)
“Cập nhĩ giai lão, lão sử ngã oán. Kỳ tắc hữu ngạn, thấp tắc hữu phán.”
“Tóc để chỏm chi yến, nói cười yến yến. Lời thề son sắt, không tư này phản. Trái lại không tư, cũng đã nào thay!” (2)
Manh 3 (Khổng Tử)
Trai vào tròng trai còn gỡ được
Gái vào tròng sao bước cho ra
Manh 6 (Khổng Tử)
Cùng anh ước sống đến già.
Không ngờ chàng phụ bỏ ta lúc già.
Thuở trái đào ấu thơ đùa nghịch,
Đã cùng nhau khúc khích nói cười.
Tin nhau đã trót thề bồi,
Chưa từng nghĩ đến phụ lời thề xưa.
Việc phản bội vẫn chưa nghĩ xiết,
Cũng đành thôi chẳng biết làm sao!
Ta nhẹ niệm ra tiếng, đọc đi đọc lại.
Cho đến khi nước mắt đầy mặt, không thể đọc nổi nữa.
Ta đã từng vô cùng, vô cùng chắc chắn rằng mình sẽ không trở thành nữ tử bi tình trong Kinh Thi.
Nhưng cuối cùng vẫn khó thoát kiếp nạn này.
Ta che mặt khóc lên, lấy tiếng mưa rơi giấu đi tiếng khóc.
Nhưng ta không đau lòng vì Bùi Hoài.
Ta thương chính bản thân mình.
Nắm tay nhau ta không đi tiếp nổi, chia cách nhau ta lại nuối tiếc, thương ta tiến thoái lưỡng nan, thương ta yếu đuối nhát gan, thương ta được yêu thoáng chốc.
Mà lúc này, con ngựa đột nhiên sợ hãi kêu lên một tiếng, một mũi tên nhọn xẹt qua tiếng gió đâm thủng cửa sổ xe.
Cách ta chỉ trong gang tấc.
Sắc mặt Chi Nhi trắng bệch, vội vàng đỡ ta xuống xe ngựa.
Đám thị vệ cũng bị hắc y nhân đột ngột xuất hiện giải quyết.
Mùi máu tanh tưởi hoà vào nước mưa.
Ta vô thức nôn khan.
Bước chân chậm lại, mũi tên nhọn bay thẳng tắp về phía ta.
Hai chân ta mềm nhũn, nhắm mắt lại theo bản năng.
Phập!
Mũi tên nhọn đâm xuyên cơ thể.
Máu tươi bắn lên mặt ta.
Ta trợn mắt nhìn lại, run lên bần bật.
“Bùi Hoài…”
Hắn cố nở một nụ cười trấn an ta, nhưng giây tiếp theo đã ngã thẳng vào ngực ta, máu tươi trào ra từ miệng vết thương.
Khoảnh khắc cuối cùng trước khi té xỉu, hắn còn lẩm bẩm bên tai ta:
“Đừng sợ, Niểu Niểu…”
Hắn bảo ta đừng sợ, nhưng ta vô cùng sợ.
Ta sợ nếu còn sống hắn sẽ tiếp tục tổn thương ta.
Nhưng ta càng sợ nếu hắn chết rồi, ta vĩnh viễn nợ hắn.
Ta hận hắn.
Hận hắn rõ ràng không yêu ta, còn phải bày ra dáng vẻ thâm tình này, khiến ta chìm trong đau khổ day dứt, hoài nghi cảm xúc của mình hết lần này đến lần khác.
Bùi Hoài.
Tại sao ngươi lại liều mình cứu ta.
Ta chết rồi, ngươi và nàng ta, cả đứa trẻ kia có thể mãi mãi bên nhau, không phải tốt lắm sao?
Đó không phải thứ ngươi muốn sao.
Nước mắt chảy xuống, từng giọt từng giọt rơi trên bờ vai hắn.
“Bùi Hoài, ta hận ngươi chết đi được.”
Thật sự.
Hận ngươi.