Ánh mắt Lưu Tịch Duyệt lướt xuống bụng tôi.
Khóe môi cô ta khẽ cong lên, nụ cười mỏng đến mức nếu không chú ý thì gần như không nhìn ra.
“Chú Lưu, chú kiểm tra giúp cô Ôn đi ạ.”
Giọng cô ta mềm mại như rót mật.
“Cháu nghe nói con lai giữa người và ma cà rồng phải mất ba đến năm năm mới thành hình, đúng không ạ?”
Cô ta hơi nghiêng đầu, như đang thật sự tò mò.
“Vậy mà sao cháu nghe nói… cô Ôn siêu âm một cái đã thấy tận bốn đứa nhỏ rồi?”
Bình luận bên cạnh lập tức sôi trào:
【Nữ chính có kịch bản trong tay lại còn gắn hệ thống cá chép may mắn, nữ phụ đầu óc bình thường thì đấu kiểu gì?】
【Tôi bắt đầu mong chờ xem sắc mặt nữ phụ rồi đấy. Hay là tự khai trước cho đỡ mất mặt?】
Chú Lưu nhíu mày, tò mò tiến lại gần.
“Thông thường giai đoạn đầu đúng là không nhìn thấy gì.”
“Chỉ có thể dùng huyết tinh thạch để kiểm tra xem trong cơ thể cô có mang huyết mạch ma cà rồng hay không.”
Nói rồi ông lấy từ túi ra một khối tinh thể đỏ sậm, đặt vào tay tôi.
Tôi còn chưa kịp căng thẳng.
Người run trước lại là Thời Dụ.
Anh ta căng đến mức gân xanh trên trán cũng nổi lên, lén thì thào vào tai chú Lưu:
“Nó… có thể chuyển sang màu xanh không?”
Chú Lưu bật cười, vỗ vai anh ta.
“Được chứ.”
“Nếu nó chuyển sang màu xanh, nghĩa là không phải con anh.”
Giây tiếp theo huyết tinh thạch thật sự chuyển sang màu xanh.
Bình luận lập tức nổ tung:
【Khoan đã?!】
【Nữ phụ thật sự mang thai?!】
【Mà lại không phải con phản diện?!】
【Trong truyện có đoạn này à?? Cốt truyện đang quay xe như tàu lượn siêu tốc vậy?!】
【Vậy rốt cuộc… cha đứa bé là ai?!】
Lưu Tịch Duyệt nghe vậy thì bật cười thành tiếng.
Giọng cô ta đầy mỉa mai:
“Em đã nói rồi mà.”
“Cô ta bị chơi nát rồi, ai biết đứa con trong bụng là của kẻ nào chứ.”
Tôi không nói gì. Chỉ mỉm cười nhìn cô ta.
Một giây sau, dường như cô ta chợt nghĩ ra điều gì. Sắc mặt lập tức tái xanh.
Nhìn phản ứng đó, tôi mới hiểu. Hóa ra nếu tôi thật sự ngủ với người khác… cô ta cũng chẳng vui vẻ gì.
Thời Dụ thì nhìn tôi như vừa bị sét đánh.
“Cái hôm đó…”
“Em không đùa à?”
“Đứa bé thật sự… không phải của anh?”
Tôi chớp chớp mắt.
“Sao vậy?”
“Chẳng phải anh nói trời sinh đã thích con người khác gọi mình là ba sao?”
Thời Dụ bực bội vò đầu.
Vò đến mức tự giật luôn hai sợi tóc.
Nhưng miệng vẫn cố làm ra vẻ bình thản.
“Thôi được.”
“Con em sinh ra thì coi như… con anh sinh.”
Chú Lưu đứng bên cạnh nghe xong, lập tức gõ bốp một cái lên đầu anh ta.
“Thằng ngu!”
“Não mày có vấn đề à?!”
Đúng lúc đó huyết tinh thạch trong tay tôi đột nhiên biến đổi.
Từ màu xanh hoàn toàn… Chuyển thành nửa đỏ, nửa xanh.
Cả căn phòng lập tức hít vào một hơi lạnh. Người mất bình tĩnh đầu tiên lại là Lưu Tịch Duyệt.
“Cô… chẳng phải nói đứa bé không phải của anh ta sao?”
Cô ta trừng mắt nhìn viên tinh thạch.
“Nhưng giờ xem ra… không phải của một mình anh ta…”
“…mà là của nhiều người?!”
Tôi nhún vai, vẻ mặt vô tội.
“Biết sao được.”
Tâm trạng Thời Dụ lúc này giống hệt tàu lượn siêu tốc.
Lên một cái.
Xuống một cái.
Cuối cùng chính anh ta cũng chịu không nổi nữa.
“Chú Lưu.”
“Đừng nói với cháu là…”
“Đứa bé này một nửa là của cháu, một nửa không phải?”
Chú Lưu lau trán.
Mồ hôi bắt đầu túa ra.
“Xét theo tình hình hiện tại… đúng là như vậy.”
Ông ho khan một tiếng. “Tình huống này cực kỳ hiếm. Trừ khi… thời gian giữa lúc cô Ôn và các cha ruột của đứa bé…”
Ông ngập ngừng. “…làm chuyện đó… cách nhau quá gần.”
Cả phòng lập tức đổ dồn ánh mắt về phía tôi.
Tôi suy nghĩ một lúc. Cuối cùng cúi đầu, giọng đáng thương:
“Chịu thôi… hôm đó em uống say quá.”
“Không nhớ gì cả.”
Lưu Tịch Duyệt tức đến mức móng tay gần như bấm nát lòng bàn tay. Nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
“Chú Lưu. Cái huyết tinh thạch này chắc chắn có vấn đề.”
“Dùng thứ đó kiểm tra vốn đã không đáng tin rồi.”
Nghe vậy, chú Lưu lập tức nổi giận.
“Không thể nào!”
“Hoàn toàn không thể!”
Ông chỉ vào viên huyết tinh thạch trong tay tôi, giọng chắc nịch:
“Đây là vật tổ tiên truyền lại, bao nhiêu năm nay chưa từng sai sót!”
Ông quay sang Lưu Tịch Duyệt.
“Huống hồ chính cháu kéo ta tới đây, còn nhất quyết bắt dùng huyết tinh thạch để kiểm tra.”
“Giờ lại bảo không tin?”
Lưu Tịch Duyệt lập tức nghẹn họng. Không nói nổi một câu.
Ai nói mấy ông cổ hủ như chú Lưu là phiền phức?
Tôi thấy… đỉnh của chóp thì đúng hơn.
Tôi ung dung vuốt chuỗi vòng tay ngọc lục bảo trên cổ tay.
Ở giữa chuỗi vòng giấu một viên tinh thạch xanh nhỏ xíu.
Vương bất kiến vương.
Hai viên đá không thể ở gần nhau. Nếu chạm phải sẽ sinh ra dao động năng lượng.
Nói trắng ra thì chỉ là mấy trò vặt vãnh.
Nhưng nhìn đám người này bị tôi xoay như mấy con cún con đuổi theo đèn laser…
Thú vị thật.
Tất nhiên.
Cũng phải cảm ơn đám đạn mạc đã spoil trước cho tôi.
Tôi uể oải tựa vào sofa, kéo dài giọng: “Ông xã à~ Em mệt rồi, muốn yên tĩnh một chút.”
Tôi chưa từng gọi Thời Dụ thân mật như vậy. Tai anh ta lập tức đỏ bừng như sắp bốc cháy.
Anh ho khan hai tiếng, cố giữ vẻ lạnh lùng. Sau đó đưa tay ra cửa, lịch sự nói:
“Không còn sớm nữa.”
“Phiền hai người… cút cho.”
Chú Lưu tròn mắt nhìn Thời Dụ như vừa thấy ma.
Cuối cùng chỉ đành dặn: “Chuyện này ta phải về bàn với các trưởng lão trong tộc.”
“Trong thời gian này…”
“Hai người tuyệt đối không được động tay động chân khi phôi thai chưa ổn định!”
Sắc mặt Thời Dụ lập tức xị xuống. Giọng buồn thiu: “…Biết rồi.”
Sau khi hai người kia rời đi. Thời Dụ bắt đầu đi qua đi lại trong phòng khách. Hết nhìn điện thoại lại vò tóc. Lông mày nhíu chặt.
Tôi nhìn mà thấy mệt thay. Thế là sai anh ta đi xả nước tắm. Còn tôi tiện tay cầm điện thoại của anh lên xem.
Người anh ta nhắn tin nhiều nhất gần đây có ghi chú là:
“Quân sư”.
Tin nhắn như sau: Thời Dụ: [Hu hu hu, vợ tôi hình như nghĩ là mình đang mang thai nửa đứa con của Cố Cẩn Hành.]
Quân sư:
[Cậu đang nói tiếng Trung à? Sao tôi đọc mà chẳng hiểu gì?]
Thời Dụ:
[Cậu nói xem nếu cô ấy đột nhiên muốn quay lại với thằng ngốc Cố Cẩn Hành kia thì sao?]
Quân sư:
[Nếu hồi đại học cậu tỏ tình luôn thì giờ đã chẳng khổ thế này.]
Thời Dụ:
[Nhưng lúc đó cô ấy nói ghét bọn nhà giàu!]
[Tôi thì lại… giàu nứt vách.]
[Với lại cô ấy căn bản không nhớ tôi là ai…]
Quân sư:
[Cậu đúng là… 6 thật.]
Tôi tiện tay gõ thêm một dòng.
Tôi: [6.]
Thì ra sau lưng tôi… Thời Dụ lại là kiểu người này.
Nhìn bóng anh ta bước ra từ phòng tắm. Tôi bỗng nhiên muốn chọc anh ta một chút.
Tôi ngoắc ngoắc ngón tay.
“Lại đây.”
“Gì?”
Bề ngoài Thời Dụ vẫn giữ vẻ lạnh lùng. Nhưng bước chân lại rất thành thật mà đi tới.
Tôi nhấc nhẹ tay. Dây áo ngủ trên vai lập tức trượt xuống một nửa.
“Ông xã…”
“Em mệt quá.”
“Anh tắm cho em nhé?”
Thời Dụ lập tức cụp mắt xuống. Thậm chí còn không dám nhìn tôi. Ngón tay anh ta cứ mân mê mép quần đến mức sắp bung chỉ.
“Chuyện này…”
“Không hợp đâu.”
Trước mặt tôi. Thời Dụ luôn giữ cái dáng vẻ lạnh lùng cấm dục ấy. Ngay cả cúc áo sơ mi cũng cài đến tận chiếc cuối cùng sát cổ.
Giả vờ đứng đắn ghê lắm.
Tôi thở dài, cố ý nói một câu: “Ầy… trước đây Cố…”
Tôi dừng lại. “Thôi bỏ đi. Không sao. Em tự tắm cũng được.”
Thời Dụ như bị giật dây thần kinh. Đứng đơ tại chỗ.
Tôi mặc kệ anh ta, quay người đi thẳng vào phòng tắm.
Bình luận bên ngoài bắt đầu náo loạn:
【Mọi người bảo phản diện chỉ diễn theo kịch bản.】
【Nhưng tôi thấy anh ta hình như yêu thật rồi.】
【Không thì sao lại… khóc?】
Tôi theo phản xạ nhìn ra ngoài qua khe cửa.
Thời Dụ vẫn đứng nguyên chỗ cũ.
Vai khẽ run.
…Anh ta thật sự đang khóc?
Tôi bỗng nhiên thấy hứng thú.
Nghe tiếng cửa mở phía sau. Thời Dụ vội vàng lau khóe mắt.
“Ủa?”
Tôi cố tình lại gần. “Mắt anh sao đỏ vậy?”
Tôi đưa tay định chạm vào mắt anh.
Thời Dụ lập tức giơ tay chặn lại, nghiêng đầu né tránh.
“Không sao.”
“Chỉ là… có hạt cát bay vào mắt thôi.”
Tôi nhướng mày.
“Ồ?”
“Tòa nhà cao tầng chống gió tệ vậy à?”
“Cát cũng bay lên được luôn?”
Thời Dụ giả vờ như không nghe ra ý châm chọc.
Ánh mắt anh ta lại vô thức rơi vào đồ lót tôi treo trên giá.
Trước đây tôi từng nũng nịu nhờ anh ta giặt nội y hai lần.
Mỗi lần đều lẩm bẩm:
“Phụ nữ thật phiền phức.”
Nhưng tay vẫn cặm cụi giặt từng chút một.
Nghĩ tới đó.
Trong lòng tôi bỗng nổi lên một ngọn lửa.
Rõ ràng có thể một bước làm chó ngoan của tôi.
Thế mà cứ vòng vo.
Bắt tôi phải tốn công trêu chọc.
Tôi thật muốn xem… anh giả vờ được tới bao giờ.
Dưới ánh mắt nóng rực của anh ta.
Tôi lạnh lùng nói:
“Từ nay không cần giặt đồ cho em nữa.”
“Ngay cả tắm anh còn không chịu giúp.”
“Chuyện kia… em cũng ngại làm phiền.”
Thời Dụ như bị đấm thẳng vào tim. Lại đứng đơ thêm lần nữa. Mũi anh ta hơi đỏ. Giọng nói cũng nghẹn lại:
“…Ờ.”
“Anh cũng đâu có… muốn giúp em tắm đâu mà.”