50
Tôi nhìn anh bằng ánh mắt vô hồn, còn anh thì ung dung ăn như không có chuyện gì.
Tôi hỏi:
“Anh muốn kết hôn với tôi?”
Anh gật đầu:
“Ừ.”
“Tại sao?”
“Vì anh thích em.”
Tôi hơi đỏ mặt, không dám nhìn thẳng, nhưng vẫn cố nói:
“Nhưng… tôi luôn coi anh là thế thân mà.”
Anh cười lạnh:
“Anh chỉ cần em ở bên cạnh. Em coi anh là gì… không quan trọng.”
Tôi tròn mắt nhìn anh.
Khí chất áp đảo đó khiến tôi rơi vào trầm tư sâu sắc.
Xem ra tôi làm tổng tài chưa đủ lâu, kinh nghiệm thực chiến vẫn còn non.
51
Không một ai hỏi ý kiến tôi.
Hai nhà đã tự động bước vào giai đoạn chuẩn bị hôn lễ.
Còn tôi — nhân vật chính — thì ngơ ngác như người ngoài cuộc.
Hôm đó, sau khi ăn xong, anh kéo tôi ra khỏi nhà hàng, đưa thẳng về nhà.
Còn mang theo cả một xe quà.
Nhân viên phải chuyển mấy lượt mới hết.
Bố mẹ tôi sốc toàn tập.
Anh bình tĩnh nói:
“Con chỉ tiện đưa cô ấy về.”
Rồi còn “tiện thể” kể:
“Cô ấy theo đuổi con, mỗi tháng đưa con hai mươi lăm nghìn tệ. Con cảm động nên quyết định… sẽ đối xử tốt với cô ấy.”
Tôi: ???
Bố mẹ tôi thì vui như trúng số, nhìn tôi bằng ánh mắt “con gái giỏi lắm”.
Không lâu sau…
Hai nhà đã ngồi ăn cơm bàn chuyện thông gia.
52
Tôi lại dọn về căn hộ cũ — nơi từng nuôi “chim hoàng yến”.
Giờ thì chim biến thành đại bàng rồi.
Dù vẫn mơ hồ về mối quan hệ này, nhưng không ảnh hưởng đến việc tôi:
— đi học
— đi làm
— và nghiên cứu “liên hôn hào môn & phong ấn trái tim”
Bạn cùng phòng nghe tin tôi sắp cưới Hạ Yên Diêu thì đứng hình.
Sau đó tra khảo:
“Cầu hôn kiểu gì? Lãng mạn không? Quỳ gối chưa?”
Tôi im lặng.
Vì… chưa có.
Không. Có. Cầu. Hôn.
Cả phòng nhìn tôi.
Tối hôm đó, tôi rụt rè hỏi:
“Anh có quên chuyện gì không?”
Anh vẫn nhìn máy tính:
“Ừ.”
Tôi bĩu môi.
Được rồi, coi như tôi hỏi nhầm người.
53
Tin tôi sắp kết hôn… đến tai Triệu Kiệt.
Lần này anh tìm đến, vẻ mặt đau khổ:
“Không phải em nói chờ anh ba năm sao? Sao mới mấy ngày đã ở bên người khác?”
Tôi biết nói gì đây?
Nói tôi bị “tổng tài cấp cao” ép tiến độ à?
Người ta ở level boss, tôi chỉ là người chơi mới, phản kháng kiểu gì?
Chúng tôi đang giằng co thì Hạ Yên Diêu xuất hiện.
Anh kéo tôi ra sau lưng, nhìn Triệu Kiệt:
“Cô ấy đối xử với tôi khác anh. Cô ấy… không dám từ chối tôi.”
Rồi quay lại hỏi tôi:
“Bé cưng, em nói xem, đúng không?”
Tôi im lặng một giây.
Với thân phận hiện tại của anh… tôi đúng là không dám từ chối thật.
Vậy nên tôi nói:
“Tôi tự nguyện kết hôn với anh ấy. Hôn nhân là tự do.”
Rồi quay sang Triệu Kiệt:
“Chúng ta kết thúc lâu rồi. Dù lý do năm đó là gì, tôi cũng đã yêu người khác.”
“Còn chuyện ba năm… lúc đó tôi không biết mình sẽ bị cưới sớm như vậy.”
54
Trên đường về, Hạ Yên Diêu có vẻ rất vui.
Anh hỏi:
“Em yêu ai rồi?”
Tôi khoanh tay:
“Tôi yêu ai… cũng không liên quan đến anh. Trái tim tôi đã khóa rồi.”
Anh cười:
“Anh đã bảo em bớt đọc tiểu thuyết mà.”
Tôi nhìn đường, phát hiện… không phải đường về nhà.
“Anh đưa tôi đi đâu?”
“Hôm nay sinh nhật em, quên rồi à?”
Tôi: …
Tôi thật sự quên.
Và món quà sinh nhật của anh là một màn cầu hôn hoành tráng.
Tôi ngượng ngùng hỏi:
“Anh không sợ tôi từ chối à?”
Anh cười lạnh:
“Anh không quan tâm. Đây chỉ là thủ tục thôi.”
Tôi: …
Được.
Đây mới đúng là khí chất tổng tài.
Tôi cần update lại gu đọc truyện của mình.
Từ giờ chỉ đọc thể loại: ép cưới – cưỡng chế – yêu trong đau khổ.
Chứ trước đây anh dễ dãi quá…
Làm tôi không có đất diễn.
55
Nhưng nếu tôi từ chối…
Tôi vẫn sẽ bị ép cưới.
Mà như vậy thì tôi mất luôn “kịch bản tổng tài”.
Không ổn.
Vậy nên, chiến lược mới:
— Tạm thời ẩn mình bên cạnh “kẻ địch”
— Phát triển sự nghiệp
— Xây dựng đế chế riêng
Sau đó…
Nuôi thêm một “chim hoàng yến” khác.
Tiếp tục chơi game tổng tài bá đạo phiên bản nâng cấp.
Nghĩ đến đây…
Tôi bỗng tràn đầy niềm tin vào tương lai.
Chương 8: Phiên ngoại – Hạ Yên Diêu
1
Hạ Yên Diêu gặp Lại Ngọc Vi từ rất sớm.
Khi đó cô học lớp 10, còn anh lớp 12.
Trong buổi hội thao, cả trường như được “thả xích” — không bài tập, không kiểm tra, ai cũng vui như trúng số.
Anh đeo tai nghe, đi dạo quanh sân, rồi rẽ vào vườn sau.
Ở đó có một cái đình nhỏ, bình thường chẳng ai lui tới.
Và anh thấy cô.
Tay cầm điện thoại, miệng lẩm bẩm như đang tụng kinh.
2
“Hừ, nữ nhân, em là của tôi.”
“Thiếu gia đã lâu rồi chưa cười vui như vậy.”
“Đây là lần đầu tiên thiếu gia đưa phụ nữ về nhà.”
“Đừng hòng chạy thoát.”
“Em chỉ là thế thân của cô ấy.”
“Đừng bám theo tôi, tôi thất vọng về em.”
…
Cô đọc mà nhập tâm đến mức bị người ta nhìn chằm chằm cũng không hay.
Hạ Yên Diêu đứng đó, lần đầu trong đời cảm thấy tam quan hơi lung lay.
3
Lên đại học, hai người lại học cùng trường.
Anh nhìn thấy cô giữa đám đông.
Cô đang cố tỏ vẻ đau khổ… nhưng diễn hơi quá, nên anh phải quay mặt đi cười.
Bạn cùng phòng rủ cô ngắm trai đẹp.
Cô nghiêm túc:
“Tôi có bạch nguyệt quang rồi, mấy người này không cùng đẳng cấp.”
Nói xong quay sang nhìn trộm.
Còn bĩu môi đánh giá.
Hạ Yên Diêu: …
Anh bắt đầu nghi ngờ não của cô bị úng nước.
Đến khi cô nhìn thấy anh…
Ánh mắt đó giống hệt một con chó đói ba ngày vừa nhìn thấy bánh bao thịt.
Anh quyết định bỏ qua.
Dù sao cô chắc cũng không thích nghe câu “em cũng tầm thường” từ miệng anh.
4
Sau đó cô muốn “bao nuôi” anh.
Một đứa trẻ đi giày người lớn, mỗi ngày cố gắng giả làm tổng tài.
Diễn sâu, diễn đạt, diễn luôn cả khí chất.
Nhưng phải công nhận diễn rất nhập tâm.
5
Tình cảm đến khá bất ngờ.
Ví dụ như lúc cô ngã vào lòng anh.
Khuôn mặt trắng trẻo, ngủ say ngoan ngoãn — hoàn toàn trái ngược với vẻ kiêu ngạo ban ngày.
Lông mi dài như hai chiếc quạt nhỏ.
Môi hồng như quả anh đào.
Anh bỗng nhớ đến mấy câu thoại tổng tài cô hay đọc rồi bật cười.
Anh chống đầu nhìn cô.
Kỳ lạ.
Nhưng thú vị.
Anh cầm tay cô, mềm, ấm, còn hơi mũm mĩm như trẻ con.
Chỉ một cái nắm tay mà tim anh như bị điện giật nhẹ.
Anh cúi xuống hôn cô.
6
Cô nổi giận.
Anh nhìn cô như nhìn một đứa trẻ đang làm mình làm mẩy.
Rồi cười: “Ừm.”
Một chữ.
Đủ để cô “diễn tiếp”.
Anh không biết nấu ăn. Thế là mua luôn căn hộ tầng trên, thuê người nấu rồi mang xuống cho cô.
Cô bận rộn học hành, làm việc, còn tham gia “cuộc chiến thừa kế” rất nghiêm túc.
Còn anh…
Chuyên tâm nuôi một “tổng tài tương lai”.
7
Tết đến.
Nhà anh náo nhiệt, ai cũng vui vẻ.
Nhưng giữa không khí đó, anh lại thấy thiếu một người.
Anh nghĩ đến cô.
Chắc giờ này cô đang ở nhà, cố gắng lấy lòng bố mẹ.
Hoặc đang lén học thuộc thoại tổng tài để dùng lên người anh.
Pháo hoa nổ rực trời.
Anh nhìn lên, nghĩ:
— Nếu cô ở đây…
Chắc chắn sẽ nói:
“Mấy cái pháo hoa này… anh bao hết à?”
(À, khu nghỉ dưỡng cô từng đòi bao ao cá… anh là cổ đông lớn nhất.)
8
Khi cô nhắn “tôi đến tìm anh”, tim anh như có sóng thần.
Anh ra ngoài đợi.
Lần đầu tiên trong đời… từng giây trôi qua lại rõ ràng đến vậy.
Tiếng đồng hồ tích tắc.
Tiếng tim anh đập.
Đều vì cô.
Khi cô xuất hiện, vẻ mặt vui nhưng cố làm lạnh.
Anh chỉ muốn hôn cô.
Hôn thật sâu.
9
“Bạch nguyệt quang” quay lại, cô bắt đầu phân vân.
Anh tức đến bật cười.
Trước đây anh không dễ nổi giận.
Nhưng từ khi quen cô, giới hạn chịu đựng tụt dốc không phanh.
Anh thích cô.
Thích thật.
Sẵn sàng diễn cùng cô.
Nhưng chia tay?
Không tồn tại.
Chiến lược:
— Cưới trước.
— Yêu sau.
Cô đồng ý hay không không quan trọng.
10
Sau khi kết hôn, Lại Ngọc Vi bắt đầu thấy cuộc sống thiếu kịch tính.
Cô không dám nói chồng mình là thế thân nữa.
Mỗi lần cô muốn “ép yêu” theo kịch bản tổng tài. Anh không hợp tác.
Cô trói tay anh, tuyên bố:
“Còn chạy nữa không? 7033!”
(7033 là mã số cô đặt cho anh. Nghe bảo còn đáng yêu hơn “bé yêu”.)
“Cái vẻ bất khuất này định diễn cho ai xem?”
Anh cười.
Cô tức.
Bỏ ra ngủ phòng khách.
Anh lập tức dỗ:
“Được rồi, lần này anh hứa không cười.”
11
Cô nghiêm túc xây dựng kịch bản:
“Anh phải ghen với bạch nguyệt quang của em.”
“Anh hạ độc em, ép em sinh con.”
“Lúc đó… anh phải rơi một giọt nước mắt.”
Anh gật đầu: “Anh làm được.”
Cô hừ nhẹ. Rồi lao vào kéo áo anh:
“Anh độc ác! Em sẽ sinh con cho anh! Nếu anh động đến Tiểu Cương, em không tha!”
Cô nhìn anh chờ đợi.
Anh nhìn lại… ánh mắt nguy hiểm.
Cô nhỏ giọng nhắc:
“Nói thoại đi…”
Anh:
“Ừ.”
(= không nói gì)
12
Cô nổi giận thật.
“Anh chỉ đang chơi đùa với em!”
Anh vội đuổi theo, ôm cô: “Anh không đùa.”
Rồi đề xuất: “Hay anh hôn mê, em tưởng anh là bạch nguyệt quang?”
Cô suy nghĩ rồi đồng ý.
Nhưng diễn được nửa chừng, anh “hóa sói”.
Giành quyền chủ động.
Cô bị lừa rồi.
Sau đó cô mệt rã rời, được anh bế đi tắm, quấn chăn.
Nằm trong lòng anh, cô vẫn không phục:
“Mai em trói anh lại… xem anh còn tỉnh được không.”
13
Tối hôm sau, anh về phòng rất sớm.
Còn kéo cô theo.
Cô hừ: “Đàn ông, đừng có vội thế.”
Anh nói: “Anh cập nhật thư viện cho em rồi. Kịch bản mới.”
Cô nhìn…
Toàn “cao cấp – hạn chế trẻ em”.
Cô: …
Nhưng khi anh mặc đồng phục, nghiêm túc nói:
“Lại tổng, ngài tìm tôi có việc gì?”
Cô lập tức nhập vai:
“Anh không muốn vợ mình vì anh mà mất việc… đúng không?”
Anh phá lên cười.
Cô không cười. Chỉ thở dài.
Cô cảm thấy mình sắp trở thành tổng tài bá đạo thật rồi.
Điều kiện tiên quyết là nếu như anh chịu phối hợp cho cô thể hiện hết khả năng đạo diễn và diễn xuất của mình.
50
Tôi nhìn anh bằng ánh mắt vô hồn, còn anh thì ung dung ăn như không có chuyện gì.
Tôi hỏi:
“Anh muốn kết hôn với tôi?”
Anh gật đầu:
“Ừ.”
“Tại sao?”
“Vì anh thích em.”
Tôi hơi đỏ mặt, không dám nhìn thẳng, nhưng vẫn cố nói:
“Nhưng… tôi luôn coi anh là thế thân mà.”
Anh cười lạnh:
“Anh chỉ cần em ở bên cạnh. Em coi anh là gì… không quan trọng.”
Tôi tròn mắt nhìn anh.
Khí chất áp đảo đó khiến tôi rơi vào trầm tư sâu sắc.
Xem ra tôi làm tổng tài chưa đủ lâu, kinh nghiệm thực chiến vẫn còn non.
51
Không một ai hỏi ý kiến tôi.
Hai nhà đã tự động bước vào giai đoạn chuẩn bị hôn lễ.
Còn tôi — nhân vật chính — thì ngơ ngác như người ngoài cuộc.
Hôm đó, sau khi ăn xong, anh kéo tôi ra khỏi nhà hàng, đưa thẳng về nhà.
Còn mang theo cả một xe quà.
Nhân viên phải chuyển mấy lượt mới hết.
Bố mẹ tôi sốc toàn tập.
Anh bình tĩnh nói:
“Con chỉ tiện đưa cô ấy về.”
Rồi còn “tiện thể” kể:
“Cô ấy theo đuổi con, mỗi tháng đưa con hai mươi lăm nghìn tệ. Con cảm động nên quyết định… sẽ đối xử tốt với cô ấy.”
Tôi: ???
Bố mẹ tôi thì vui như trúng số, nhìn tôi bằng ánh mắt “con gái giỏi lắm”.
Không lâu sau…
Hai nhà đã ngồi ăn cơm bàn chuyện thông gia.
52
Tôi lại dọn về căn hộ cũ — nơi từng nuôi “chim hoàng yến”.
Giờ thì chim biến thành đại bàng rồi.
Dù vẫn mơ hồ về mối quan hệ này, nhưng không ảnh hưởng đến việc tôi:
— đi học
— đi làm
— và nghiên cứu “liên hôn hào môn & phong ấn trái tim”
Bạn cùng phòng nghe tin tôi sắp cưới Hạ Yên Diêu thì đứng hình.
Sau đó tra khảo:
“Cầu hôn kiểu gì? Lãng mạn không? Quỳ gối chưa?”
Tôi im lặng.
Vì… chưa có.
Không. Có. Cầu. Hôn.
Cả phòng nhìn tôi.
Tối hôm đó, tôi rụt rè hỏi:
“Anh có quên chuyện gì không?”
Anh vẫn nhìn máy tính:
“Ừ.”
Tôi bĩu môi.
Được rồi, coi như tôi hỏi nhầm người.
53
Tin tôi sắp kết hôn… đến tai Triệu Kiệt.
Lần này anh tìm đến, vẻ mặt đau khổ:
“Không phải em nói chờ anh ba năm sao? Sao mới mấy ngày đã ở bên người khác?”
Tôi biết nói gì đây?
Nói tôi bị “tổng tài cấp cao” ép tiến độ à?
Người ta ở level boss, tôi chỉ là người chơi mới, phản kháng kiểu gì?
Chúng tôi đang giằng co thì Hạ Yên Diêu xuất hiện.
Anh kéo tôi ra sau lưng, nhìn Triệu Kiệt:
“Cô ấy đối xử với tôi khác anh. Cô ấy… không dám từ chối tôi.”
Rồi quay lại hỏi tôi:
“Bé cưng, em nói xem, đúng không?”
Tôi im lặng một giây.
Với thân phận hiện tại của anh… tôi đúng là không dám từ chối thật.
Vậy nên tôi nói:
“Tôi tự nguyện kết hôn với anh ấy. Hôn nhân là tự do.”
Rồi quay sang Triệu Kiệt:
“Chúng ta kết thúc lâu rồi. Dù lý do năm đó là gì, tôi cũng đã yêu người khác.”
“Còn chuyện ba năm… lúc đó tôi không biết mình sẽ bị cưới sớm như vậy.”
54
Trên đường về, Hạ Yên Diêu có vẻ rất vui.
Anh hỏi:
“Em yêu ai rồi?”
Tôi khoanh tay:
“Tôi yêu ai… cũng không liên quan đến anh. Trái tim tôi đã khóa rồi.”
Anh cười:
“Anh đã bảo em bớt đọc tiểu thuyết mà.”
Tôi nhìn đường, phát hiện… không phải đường về nhà.
“Anh đưa tôi đi đâu?”
“Hôm nay sinh nhật em, quên rồi à?”
Tôi: …
Tôi thật sự quên.
Và món quà sinh nhật của anh là một màn cầu hôn hoành tráng.
Tôi ngượng ngùng hỏi:
“Anh không sợ tôi từ chối à?”
Anh cười lạnh:
“Anh không quan tâm. Đây chỉ là thủ tục thôi.”
Tôi: …
Được.
Đây mới đúng là khí chất tổng tài.
Tôi cần update lại gu đọc truyện của mình.
Từ giờ chỉ đọc thể loại: ép cưới – cưỡng chế – yêu trong đau khổ.
Chứ trước đây anh dễ dãi quá…
Làm tôi không có đất diễn.
55
Nhưng nếu tôi từ chối…
Tôi vẫn sẽ bị ép cưới.
Mà như vậy thì tôi mất luôn “kịch bản tổng tài”.
Không ổn.
Vậy nên, chiến lược mới:
— Tạm thời ẩn mình bên cạnh “kẻ địch”
— Phát triển sự nghiệp
— Xây dựng đế chế riêng
Sau đó…
Nuôi thêm một “chim hoàng yến” khác.
Tiếp tục chơi game tổng tài bá đạo phiên bản nâng cấp.
Nghĩ đến đây…
Tôi bỗng tràn đầy niềm tin vào tương lai.
Chương 8: Phiên ngoại – Hạ Yên Diêu
1
Hạ Yên Diêu gặp Lại Ngọc Vi từ rất sớm.
Khi đó cô học lớp 10, còn anh lớp 12.
Trong buổi hội thao, cả trường như được “thả xích” — không bài tập, không kiểm tra, ai cũng vui như trúng số.
Anh đeo tai nghe, đi dạo quanh sân, rồi rẽ vào vườn sau.
Ở đó có một cái đình nhỏ, bình thường chẳng ai lui tới.
Và anh thấy cô.
Tay cầm điện thoại, miệng lẩm bẩm như đang tụng kinh.
2
“Hừ, nữ nhân, em là của tôi.”
“Thiếu gia đã lâu rồi chưa cười vui như vậy.”
“Đây là lần đầu tiên thiếu gia đưa phụ nữ về nhà.”
“Đừng hòng chạy thoát.”
“Em chỉ là thế thân của cô ấy.”
“Đừng bám theo tôi, tôi thất vọng về em.”
…
Cô đọc mà nhập tâm đến mức bị người ta nhìn chằm chằm cũng không hay.
Hạ Yên Diêu đứng đó, lần đầu trong đời cảm thấy tam quan hơi lung lay.
3
Lên đại học, hai người lại học cùng trường.
Anh nhìn thấy cô giữa đám đông.
Cô đang cố tỏ vẻ đau khổ… nhưng diễn hơi quá, nên anh phải quay mặt đi cười.
Bạn cùng phòng rủ cô ngắm trai đẹp.
Cô nghiêm túc:
“Tôi có bạch nguyệt quang rồi, mấy người này không cùng đẳng cấp.”
Nói xong quay sang nhìn trộm.
Còn bĩu môi đánh giá.
Hạ Yên Diêu: …
Anh bắt đầu nghi ngờ não của cô bị úng nước.
Đến khi cô nhìn thấy anh…
Ánh mắt đó giống hệt một con chó đói ba ngày vừa nhìn thấy bánh bao thịt.
Anh quyết định bỏ qua.
Dù sao cô chắc cũng không thích nghe câu “em cũng tầm thường” từ miệng anh.
4
Sau đó cô muốn “bao nuôi” anh.
Một đứa trẻ đi giày người lớn, mỗi ngày cố gắng giả làm tổng tài.
Diễn sâu, diễn đạt, diễn luôn cả khí chất.
Nhưng phải công nhận diễn rất nhập tâm.
5
Tình cảm đến khá bất ngờ.
Ví dụ như lúc cô ngã vào lòng anh.
Khuôn mặt trắng trẻo, ngủ say ngoan ngoãn — hoàn toàn trái ngược với vẻ kiêu ngạo ban ngày.
Lông mi dài như hai chiếc quạt nhỏ.
Môi hồng như quả anh đào.
Anh bỗng nhớ đến mấy câu thoại tổng tài cô hay đọc rồi bật cười.
Anh chống đầu nhìn cô.
Kỳ lạ.
Nhưng thú vị.
Anh cầm tay cô, mềm, ấm, còn hơi mũm mĩm như trẻ con.
Chỉ một cái nắm tay mà tim anh như bị điện giật nhẹ.
Anh cúi xuống hôn cô.
6
Cô nổi giận.
Anh nhìn cô như nhìn một đứa trẻ đang làm mình làm mẩy.
Rồi cười: “Ừm.”
Một chữ.
Đủ để cô “diễn tiếp”.
Anh không biết nấu ăn. Thế là mua luôn căn hộ tầng trên, thuê người nấu rồi mang xuống cho cô.
Cô bận rộn học hành, làm việc, còn tham gia “cuộc chiến thừa kế” rất nghiêm túc.
Còn anh…
Chuyên tâm nuôi một “tổng tài tương lai”.
7
Tết đến.
Nhà anh náo nhiệt, ai cũng vui vẻ.
Nhưng giữa không khí đó, anh lại thấy thiếu một người.
Anh nghĩ đến cô.
Chắc giờ này cô đang ở nhà, cố gắng lấy lòng bố mẹ.
Hoặc đang lén học thuộc thoại tổng tài để dùng lên người anh.
Pháo hoa nổ rực trời.
Anh nhìn lên, nghĩ:
— Nếu cô ở đây…
Chắc chắn sẽ nói:
“Mấy cái pháo hoa này… anh bao hết à?”
(À, khu nghỉ dưỡng cô từng đòi bao ao cá… anh là cổ đông lớn nhất.)
8
Khi cô nhắn “tôi đến tìm anh”, tim anh như có sóng thần.
Anh ra ngoài đợi.
Lần đầu tiên trong đời… từng giây trôi qua lại rõ ràng đến vậy.
Tiếng đồng hồ tích tắc.
Tiếng tim anh đập.
Đều vì cô.
Khi cô xuất hiện, vẻ mặt vui nhưng cố làm lạnh.
Anh chỉ muốn hôn cô.
Hôn thật sâu.
9
“Bạch nguyệt quang” quay lại, cô bắt đầu phân vân.
Anh tức đến bật cười.
Trước đây anh không dễ nổi giận.
Nhưng từ khi quen cô, giới hạn chịu đựng tụt dốc không phanh.
Anh thích cô.
Thích thật.
Sẵn sàng diễn cùng cô.
Nhưng chia tay?
Không tồn tại.
Chiến lược:
— Cưới trước.
— Yêu sau.
Cô đồng ý hay không không quan trọng.
10
Sau khi kết hôn, Lại Ngọc Vi bắt đầu thấy cuộc sống thiếu kịch tính.
Cô không dám nói chồng mình là thế thân nữa.
Mỗi lần cô muốn “ép yêu” theo kịch bản tổng tài. Anh không hợp tác.
Cô trói tay anh, tuyên bố:
“Còn chạy nữa không? 7033!”
(7033 là mã số cô đặt cho anh. Nghe bảo còn đáng yêu hơn “bé yêu”.)
“Cái vẻ bất khuất này định diễn cho ai xem?”
Anh cười.
Cô tức.
Bỏ ra ngủ phòng khách.
Anh lập tức dỗ:
“Được rồi, lần này anh hứa không cười.”
11
Cô nghiêm túc xây dựng kịch bản:
“Anh phải ghen với bạch nguyệt quang của em.”
“Anh hạ độc em, ép em sinh con.”
“Lúc đó… anh phải rơi một giọt nước mắt.”
Anh gật đầu: “Anh làm được.”
Cô hừ nhẹ. Rồi lao vào kéo áo anh:
“Anh độc ác! Em sẽ sinh con cho anh! Nếu anh động đến Tiểu Cương, em không tha!”
Cô nhìn anh chờ đợi.
Anh nhìn lại… ánh mắt nguy hiểm.
Cô nhỏ giọng nhắc:
“Nói thoại đi…”
Anh:
“Ừ.”
(= không nói gì)
12
Cô nổi giận thật.
“Anh chỉ đang chơi đùa với em!”
Anh vội đuổi theo, ôm cô: “Anh không đùa.”
Rồi đề xuất: “Hay anh hôn mê, em tưởng anh là bạch nguyệt quang?”
Cô suy nghĩ rồi đồng ý.
Nhưng diễn được nửa chừng, anh “hóa sói”.
Giành quyền chủ động.
Cô bị lừa rồi.
Sau đó cô mệt rã rời, được anh bế đi tắm, quấn chăn.
Nằm trong lòng anh, cô vẫn không phục:
“Mai em trói anh lại… xem anh còn tỉnh được không.”
13
Tối hôm sau, anh về phòng rất sớm.
Còn kéo cô theo.
Cô hừ: “Đàn ông, đừng có vội thế.”
Anh nói: “Anh cập nhật thư viện cho em rồi. Kịch bản mới.”
Cô nhìn…
Toàn “cao cấp – hạn chế trẻ em”.
Cô: …
Nhưng khi anh mặc đồng phục, nghiêm túc nói:
“Lại tổng, ngài tìm tôi có việc gì?”
Cô lập tức nhập vai:
“Anh không muốn vợ mình vì anh mà mất việc… đúng không?”
Anh phá lên cười.
Cô không cười. Chỉ thở dài.
Cô cảm thấy mình sắp trở thành tổng tài bá đạo thật rồi.
Điều kiện tiên quyết là nếu như anh chịu phối hợp cho cô thể hiện hết khả năng đạo diễn và diễn xuất của mình.