Trọng sinh bị cả quân khu nghe thấy tiếng lòng

Chương 6



Chương 6:

 

“KENG!”

Chiếc cốc đập mạnh xuống bàn. Không khí vỡ toang.

Mắt Nghiêm Tranh đỏ lên, gân xanh nổi rõ.

“Em vừa nói cái gì?”

Giọng anh khàn đặc: “Buôn người? Bỏ trốn?”

Tôi giật mình. Phản ứng này… không phải giả.

Chẳng lẽ… kiếp trước anh thật sự không biết?

【Hình như tôi vừa bóc nhầm quả bom lớn rồi. Kiếp trước tôi bị bán vào thôn núi, sống không bằng chết. Khi trốn ra được… chưa kịp tìm anh, thì Lưu Thanh Thanh đã tìm thấy tôi trước. Cô ta nói anh không cần tôi nữa, rồi đưa tôi “rượu giải thoát”… thực chất là rượu độc.

Chẳng lẽ… còn có ẩn tình mà tôi không biết?】

Hô hấp của Nghiêm Tranh dồn dập. Anh bật dậy, khớp xương kêu “rắc rắc” nghe mà rợn.

“Cái hộp sắt ở đâu?” Anh hỏi.

Tôi biết anh đã tin.

Một món nợ kéo dài cả một kiếp sắp được thanh toán.

Cửa phòng Lưu Thanh Thanh bị đá tung.

“RẦM!”

Cô ta đang ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, bị dọa suýt bay hồn.

“Tranh ca?! Anh làm gì vậy?!”

Không trả lời.

Nghiêm Tranh quét mắt khắp phòng như máy quét laser, rồi dừng lại dưới gầm giường — một chiếc va-li cũ.

“Lấy ra.”

“Không! Không được!”

Lưu Thanh Thanh như mèo bị giẫm đuôi, lao tới chắn trước va-li.

“Đồ của em! Anh không được đụng!”

Cô ta càng cuống, tôi càng chắc.

【Chính là nó. Không, là cái hộp sắt bên trong! Thư tố cáo giả, thư liên lạc với thằng cậu nghiện… tất cả đều ở đó. Cả kế hoạch bán tôi — chia tiền hồi môn — ghi rõ từng chữ.】

Nghe đến đây, Nghiêm Tranh không nhịn nổi nữa. Anh hất cô ta sang một bên như xách gà.

“Cạch!”

Va-li bị mở tung. Quần áo… đồ lặt vặt…

Rồi một chiếc hộp sắt.

“Chìa khóa.”

Giọng anh lạnh như dao.

Lưu Thanh Thanh lắc đầu như phát điên.

Nghiêm Tranh cười lạnh, rút dao quân dụng.

“CẠCH!”

Khóa gãy.

Ngay lúc hộp mở ra…

“AAAA!”

Tiếng thét tuyệt vọng vang lên.

Bên trong là một xấp thư và một gói giấy da bò.

Nghiêm Tranh cầm thư lên. Đọc từng lá. Gương mặt anh tối dần. Ngón tay siết chặt đến trắng bệch.

Căn phòng im lặng đáng sợ. Chỉ còn tiếng giấy lật… và hơi thở nặng nề.

Tôi và Chu Huệ Lan đứng ngoài cửa, không dám thở mạnh.

Mặt bà trắng hơn cả giấy.

Người bà nuôi như con ruột, hóa ra là rắn độc.

Cuối cùng, anh ngẩng lên. Trong mắt chỉ còn hối hận và phẫn nộ.

“Vì sao?”

Lưu Thanh Thanh sụp đổ.

Không nói nổi một câu.

Anh mở gói giấy. Bên trong: sổ đỏ, giấy đất, sổ tiết kiệm. Tên chủ sở hữu là mẹ tôi.

Tôi đứng chết trân.

【Sao lại ở đây?! Rõ ràng tôi giấu trong rương rồi mà! Cô ta lấy từ lúc nào?!】

Lần đầu tiên… tôi nhận ra kiếp trước mình ngu thật.

“NÓI!” Nghiêm Tranh gầm lên. “Lấy ở đâu?!”

“Là… cậu em… đưa…”

Cô ta lắp bắp. 【Nói dối. Tên côn đồ đó biết cái gì? Cô ta nhắm tài sản nhà tôi từ lâu rồi.】

Không khí đóng băng.

Nghiêm Tranh nhắm mắt. Đau đớn hiện rõ.

Anh nhớ lại, tôi từng sợ sệt thế nào, còn anh thì lạnh nhạt ra sao.

Kiếp trước tôi “bỏ trốn”. Anh tìm suốt ba năm. Chỉ nhận về một cái xác.

Sự thật bây giờ mới sáng tỏ.

“Người đâu!” Anh gầm lên. “Trói lại! Đưa phòng bảo vệ! Cả tên cậu kia — bắt hết!”

Lưu Thanh Thanh bị kéo đi, như một con chó chết.

Chu Huệ Lan ngất tại chỗ.

Nhà họ Nghiêm loạn cào cào.

Còn tôi đứng giữa tất cả, nhìn bóng lưng Nghiêm Tranh.

【Thù… đã trả được một nửa. Nhưng mạng tôi… ba năm của anh… tính sao đây?】

Nghiêm Tranh khựng lại.

Anh quay đầu, bước từng bước về phía tôi. Giơ tay… rồi dừng lại.

Trong mắt anh có đau đớn, có hối hận, và… 1 thứ gì đó tôi không thể hiểu.

“Xin lỗi.”

Anh nói.

2 chữ muộn màng.

Đây là lần đầu tiên, sau hai kiếp người, anh nói với tôi một câu “xin lỗi”.

Sống mũi tôi bỗng cay xè, suýt nữa thì bật khóc. Nhưng tôi cắn răng, nuốt ngược lại.

【Chỉ một câu xin lỗi mà muốn xóa sạch tất cả? Nghiêm Tranh, anh nghĩ đời là bảng đen à, lau cái là hết sao?】

Tôi nhìn anh, mặt không cảm xúc, miệng cũng không mở.

Bàn tay đang giơ lên của Nghiêm Tranh lặng lẽ rơi xuống. Anh biết, tôi sẽ không dễ dàng tha thứ. Mà anh, cũng chưa đủ tư cách để được tha thứ.

Những ngày sau đó, Nghiêm Tranh như thay đổi tính cách.

Không ra đơn vị. Không tụ tập. Không lạnh lùng. Chỉ ở nhà.

Anh tự tay sắp xếp lại toàn bộ hồi môn của tôi, từ giấy tờ nhà đất đến sổ tiết kiệm, món nào món nấy đều giao tận tay.

Anh còn xuống bếp nấu cơm.

Kết quả món mặn chát như nước biển, món nhạt như nước lọc, có món cháy đen như tro than.

Nhưng tôi biết, anh đang chuộc lỗi.

Chu Huệ Lan tỉnh lại thì ốm một trận. Từ đó về sau, bà gần như “ẩn thân trong phòng”, chắc đang tự kiểm điểm vì đã nuôi một đóa “sen độc” quá thành công.

Cả khu đại viện cũng dậy sóng. Người người nhà nhà đều biết: “Bạch liên hoa” Lưu Thanh Thanh, thực chất là rắn độc đội lốt.

Còn tôi — con dâu từ quê lên — sau một trận combat, trực tiếp thăng cấp:

Từ “bé thỏ trắng” → “boss ẩn cấp cao”

Mấy bà vợ lính trước đây còn hóng tôi bị bẽ mặt, giờ gặp tôi là né như né tà.

Nửa tháng sau, bản án được tuyên.

Lưu Thanh Thanh và tên cậu ruột cấu kết mưu tài hại mệnh, chứng cứ rõ như ban ngày.

Kết quả: tử hình.

Game over.

Ngày nhận tin, Nghiêm Tranh uống rượu. Không say. Chỉ ngồi ngoài sân, lặng lẽ lau đi lau lại mấy cái huân chương.

Tôi ngồi xuống bên cạnh.

“Mọi chuyện… qua rồi.”

【Người chết thì không sống lại. Còn tôi chết một lần rồi, giờ chỉ muốn sống cho ra hồn.】

Nghiêm Tranh quay sang nhìn tôi. Dưới ánh trăng, mắt anh sáng đến mức nhìn phát thấy áp lực.

“Trần Noãn… Chúng ta… có thể bắt đầu lại không?”

Tôi không trả lời.

Chỉ ngẩng đầu nhìn trăng, rồi nói: “Em muốn thi đại học.”

Anh sững người.

【Thi xong là ly hôn. Đường ai nấy đi, không ai làm phiền ai. Quá hợp lý.】

Sắc mặt anh lập tức trắng bệch. “Không được!” — anh gần như gào lên.

“Anh không đồng ý!”

“Tại sao?” — tôi bình tĩnh hỏi.

“Không có tại sao! Em là vợ anh! Cả đời này đều là vợ anh!”

Tôi bật cười. “Nghiêm Tranh… anh dựa vào cái gì?”

【Dựa vào việc anh từng để tôi chết một lần? Hay suýt tiễn tôi đi lần hai?】

Từng câu trong đầu tôi như dao, gọt thẳng vào tim anh.

Nghiêm Tranh khựng lại. Bàn tay siết lấy tôi từ từ buông ra.

Đúng.

Anh lấy gì để giữ tôi?

Tôi tưởng anh sẽ buông.

Nhưng hôm sau, anh quay lại trạng thái “người bình thường”.

Đi làm. Về đúng giờ. Tiếp tục nấu mấy món “có thể gây nguy hiểm cho vị giác”.

Nhưng lần này anh không ngăn tôi nữa.

Ngược lại, anh mang về một đống sách.

“Anh không dạy được…” — tai anh đỏ lên “Nhưng anh có thể thuê gia sư.”

Tôi hơi ngạc nhiên.

【Ủa? Nâng cấp thật à? Không còn ngu nữa à?】

Anh khựng lại một chút. Nhưng vẫn nói: “Em muốn làm gì thì làm.”

“Anh… chỉ mong em cho anh một cơ hội.”

Thế là chúng tôi bước vào một trạng thái kỳ lạ:

Không nhắc chuyện cũ,

Không nói tương lai,

Nhưng lại sống cùng nhau rất “ổn áp”.

Tôi dồn hết sức vào học. Vì tôi biết rõ một điều: Chỉ có kiến thức mới cứu được đời tôi.

Ngày thi đến, tôi bước vào phòng thi, quay đầu lại.

Nghiêm Tranh đứng dưới gốc cây, quân phục thẳng tắp, đứng nghiêm như cột cờ.

Anh không nói gì. Chỉ giơ tay chào tôi một cái.

Tim tôi khẽ rung lên.

Kết quả tôi thi đỗ top đầu.

Ngày nhận giấy báo nhập học, Nghiêm Tranh nấu một bàn ăn.

Lần này ăn được thật.

Anh gắp cho tôi miếng thịt. “Trường ở thủ đô… xa lắm. Ngày mai… anh đưa em đi.”

Tôi nhìn anh. 【Tên ngốc này… nghĩ tôi đi là không về nữa à?】

“Không cần đâu. Em làm xong thủ tục… sẽ quay về.”

“Cạch!”

Đũa rơi. Ly rượu rung.

Anh ngẩng đầu — ánh mắt sáng lên.

“Em… nói gì cơ?”

Tôi mỉm cười. Lần đầu tiên tôi cười thật lòng.

“Em sẽ quay về.”

“Vì… đây cũng là nhà của em.”

Mắt Nghiêm Tranh đỏ lên.

Người đàn ông từng ra chiến trường không rơi giọt nước mắt nào…

Giờ lại khóc như trẻ con.

(Hoàn)


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.