Giọng Lê Sóc ôn hòa đến mức nghe như rót mật vào tai, mà cũng tự nhiên như thể chuyện đó vốn dĩ phải vậy.
“Em xử lý ổn chứ?”
Tôi đáp ngay, không cần nghĩ:
“Ổn.”
Anh hạ giọng, nửa như trêu chọc:
“Vậy em định xử lý tin đồn tình ái của chúng ta thế nào?”
Tôi bỗng thấy hơi ngượng, do dự một lúc mới nói:
“Em sẽ công khai chúng ta là người yêu. Dự án em nhất định giành được… có thể phải để anh chịu thiệt một chút.”
Đầu dây bên kia im bặt. Tôi nhìn màn hình — cuộc gọi vẫn chưa ngắt.
“Alo?”
Lê Sóc dường như chỉ nghe mỗi nửa câu đầu. Anh nói chậm rãi, giọng trầm thấp:
“Anh rất vinh hạnh.”
Câu đó mờ ám đến mức đầu óc tôi trống rỗng, lắp bắp không thốt nên lời. Bùi Ngư bên cạnh nhìn tôi bằng ánh mắt “hết cứu nổi”.
Bất ngờ, Lê Sóc hỏi:
“Thế bạn trai em thì sao?”
Tôi nghĩ một lúc mới nhớ anh đang nói đến Lâm Khúc. Nhớ chuyện teambuilding hôm trước còn chưa giải thích, tôi vội nói:
“Anh ấy không phải bạn trai em.”
Lê Sóc không hỏi thêm, chỉ khẽ cười:
“Anh biết mà — em không nỡ.”
Sự việc nhanh chóng lắng xuống. Bộ phận PR vừa ra thông báo, cư dân mạng cười cợt vài hôm rồi cũng chán. Hợp đồng dự án được ký suôn sẻ.
Chỉ là khi ngồi ở bàn làm việc, tôi vẫn thỉnh thoảng cảm nhận được vài ánh mắt tò mò lén lia về phía mình.
Sau đó, Thi Như Yên gửi một tin xin lỗi. Cô ta chắc chắn không nhận được hồi âm — tôi không có thói quen dành thời gian cho người từng phụ mình.
Chiều tan làm hôm ấy, chẳng hiểu sao tôi lại đến nhà Lê Sóc. Trước chuyến công tác, anh đưa tôi chìa khóa dự phòng để chăm sóc Vân Đóa.
Vừa bước vào cửa, tôi khẽ gọi:
“Vân Đóa.”
Nó chỉ hé mắt nhìn tôi, có vẻ không phải nghe gọi tên, mà đơn giản là nghe thấy tiếng động.
Tôi quen rồi, nằm vật xuống sô pha. Chợt nhớ hôm đó Lê Sóc cũng ngồi ở đây suốt một đêm đến sáng.
Không rõ tôi chỉ đang nghĩ đến chuyện ấy hay là đang nhớ anh.
Tôi lẩm bẩm cho qua chuyện:
“Tự nhiên thèm há cảo quá.”
“Gâu—”
Vân Đóa bật dậy như nghe thấy mật mã hạnh phúc, vẫy đuôi lao về phía tôi. Tôi bật cười ôm nó:
“Lần đầu chị nghe em sủa đấy, Vân Đóa.”
Nó ngoan ngoãn nằm im, chỉ có cái đuôi phản bội mà vẫy liên hồi.
Tôi xoa đầu nó:
“Em cũng muốn ăn há cảo à?”
“Gâu gâu…”
Tôi trêu:
“Biết há cảo bố em nấu dở tệ không?”
Vân Đóa nhảy xuống sô pha, sủa hai tiếng với tôi rồi xoay vòng tại chỗ.
Lúc này tôi mới thấy có gì đó sai sai:
“Vân Đóa?”
Nó ngơ ngác nhìn lại.
Tôi nhớ lại phản ứng vừa rồi, trong đầu lóe lên một suy đoán táo bạo. Tôi thử gọi:
“Há… cảo?”
Đuôi Vân Đóa vẫy như quạt máy, nó sủa đầy phấn khích.
Tôi tròn mắt, gọi lại lần nữa:
“Há cảo!”
“Gâu!”
Tiếng đáp còn hăng hái hơn trước.
… Hình như tôi vừa phát hiện ra một bí mật động trời.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi mơ màng phát hiện mình đang nằm trên giường.
Tối qua rõ ràng vì phát hiện tên thật của Vân Đóa — à không, Há Cảo — mà tôi ngủ quên luôn trên sô pha.
“Ngủ ngon ghê nhỉ.”
Tôi giật bắn mình.
Không biết từ lúc nào Lê Sóc đã đứng bên cạnh. Chân tôi vừa vung lên suýt đá anh rớt khỏi giường. Anh vẫn bình thản, thuần thục nhấc cái chân đang đè lên người mình sang một bên.
Nghĩ đến chuyện không xin phép chủ nhà mà ngang nhiên ngủ lại, tôi hơi xấu hổ:
“Sao anh về sớm vậy?”
Lê Sóc chỉ nhướn mày cười, không đáp.
Chênh lệch giữa múi giờ 0 và Đông 8 là tám tiếng. Anh có thể xuất hiện ở nhà giờ này — rõ ràng là bay suốt đêm.
Bị tôi nhìn chằm chằm, Lê Sóc có vẻ mất tự nhiên, quay vào bếp làm bữa sáng.
Ngay lúc đó điện thoại anh sáng lên — tin nhắn của cô nhỏ.
Tôi gọi với vào: “Tổng giám đốc Lê, cô nhỏ gửi địa điểm ăn tối cho anh này!”
Giọng anh vọng ra từ bếp: “Em trả lời giúp anh đi.”
Tôi dứt khoát nhắn lại: [ Vâng ạ. ]
Bên kia trả lời ngay: [ Quân Quân? ]
Tôi khựng lại, rồi cẩn thận gõ từng chữ: [ Cô nhỏ khỏe ạ, Lê Sóc đang bận nên cháu trả lời thay. ]
Bộ gõ của anh là kiểu chín phím — thứ tôi hoàn toàn không quen. Mỗi chữ đều phải đọc số trong đầu.
“547486.”
Một dãy số quen đến rợn người khiến đầu tôi ong lên.
Tôi run run mở ứng dụng mạng xã hội. Tài khoản đang đăng nhập nền là “Người dùng 547486”. Trong mục yêu thích ẩn còn ghim một video với tiêu đề cực kỳ đáng ngờ:
[ Đàn ông thông minh nên dùng cách này để lấy lại trái tim phụ nữ! ]
Tim tôi đập thình thịch. Tôi thử gõ tên mình bằng bàn phím chín phím: “9858694.”
… Là mật khẩu mở khóa điện thoại của Lê Sóc.
Trong đầu tôi chợt lóe lên một ký ức: hôm Quân Sư nói lãnh đạo đang bận, Thi Như Yên lại ở một mình trong văn phòng anh. Vậy nên lúc đó là cô ta mượn danh anh trả lời tin nhắn?
Không trách gì Lê Sóc lại nổi giận đến thế.
Giọng Lê Sóc ôn hòa đến mức nghe như rót mật vào tai, mà cũng tự nhiên như thể chuyện đó vốn dĩ phải vậy.
“Em xử lý ổn chứ?”
Tôi đáp ngay, không cần nghĩ:
“Ổn.”
Anh hạ giọng, nửa như trêu chọc:
“Vậy em định xử lý tin đồn tình ái của chúng ta thế nào?”
Tôi bỗng thấy hơi ngượng, do dự một lúc mới nói:
“Em sẽ công khai chúng ta là người yêu. Dự án em nhất định giành được… có thể phải để anh chịu thiệt một chút.”
Đầu dây bên kia im bặt. Tôi nhìn màn hình — cuộc gọi vẫn chưa ngắt.
“Alo?”
Lê Sóc dường như chỉ nghe mỗi nửa câu đầu. Anh nói chậm rãi, giọng trầm thấp:
“Anh rất vinh hạnh.”
Câu đó mờ ám đến mức đầu óc tôi trống rỗng, lắp bắp không thốt nên lời. Bùi Ngư bên cạnh nhìn tôi bằng ánh mắt “hết cứu nổi”.
Bất ngờ, Lê Sóc hỏi:
“Thế bạn trai em thì sao?”
Tôi nghĩ một lúc mới nhớ anh đang nói đến Lâm Khúc. Nhớ chuyện teambuilding hôm trước còn chưa giải thích, tôi vội nói:
“Anh ấy không phải bạn trai em.”
Lê Sóc không hỏi thêm, chỉ khẽ cười:
“Anh biết mà — em không nỡ.”
Sự việc nhanh chóng lắng xuống. Bộ phận PR vừa ra thông báo, cư dân mạng cười cợt vài hôm rồi cũng chán. Hợp đồng dự án được ký suôn sẻ.
Chỉ là khi ngồi ở bàn làm việc, tôi vẫn thỉnh thoảng cảm nhận được vài ánh mắt tò mò lén lia về phía mình.
Sau đó, Thi Như Yên gửi một tin xin lỗi. Cô ta chắc chắn không nhận được hồi âm — tôi không có thói quen dành thời gian cho người từng phụ mình.
Chiều tan làm hôm ấy, chẳng hiểu sao tôi lại đến nhà Lê Sóc. Trước chuyến công tác, anh đưa tôi chìa khóa dự phòng để chăm sóc Vân Đóa.
Vừa bước vào cửa, tôi khẽ gọi:
“Vân Đóa.”
Nó chỉ hé mắt nhìn tôi, có vẻ không phải nghe gọi tên, mà đơn giản là nghe thấy tiếng động.
Tôi quen rồi, nằm vật xuống sô pha. Chợt nhớ hôm đó Lê Sóc cũng ngồi ở đây suốt một đêm đến sáng.
Không rõ tôi chỉ đang nghĩ đến chuyện ấy hay là đang nhớ anh.
Tôi lẩm bẩm cho qua chuyện:
“Tự nhiên thèm há cảo quá.”
“Gâu—”
Vân Đóa bật dậy như nghe thấy mật mã hạnh phúc, vẫy đuôi lao về phía tôi. Tôi bật cười ôm nó:
“Lần đầu chị nghe em sủa đấy, Vân Đóa.”
Nó ngoan ngoãn nằm im, chỉ có cái đuôi phản bội mà vẫy liên hồi.
Tôi xoa đầu nó:
“Em cũng muốn ăn há cảo à?”
“Gâu gâu…”
Tôi trêu:
“Biết há cảo bố em nấu dở tệ không?”
Vân Đóa nhảy xuống sô pha, sủa hai tiếng với tôi rồi xoay vòng tại chỗ.
Lúc này tôi mới thấy có gì đó sai sai:
“Vân Đóa?”
Nó ngơ ngác nhìn lại.
Tôi nhớ lại phản ứng vừa rồi, trong đầu lóe lên một suy đoán táo bạo. Tôi thử gọi:
“Há… cảo?”
Đuôi Vân Đóa vẫy như quạt máy, nó sủa đầy phấn khích.
Tôi tròn mắt, gọi lại lần nữa:
“Há cảo!”
“Gâu!”
Tiếng đáp còn hăng hái hơn trước.
… Hình như tôi vừa phát hiện ra một bí mật động trời.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi mơ màng phát hiện mình đang nằm trên giường.
Tối qua rõ ràng vì phát hiện tên thật của Vân Đóa — à không, Há Cảo — mà tôi ngủ quên luôn trên sô pha.
“Ngủ ngon ghê nhỉ.”
Tôi giật bắn mình.
Không biết từ lúc nào Lê Sóc đã đứng bên cạnh. Chân tôi vừa vung lên suýt đá anh rớt khỏi giường. Anh vẫn bình thản, thuần thục nhấc cái chân đang đè lên người mình sang một bên.
Nghĩ đến chuyện không xin phép chủ nhà mà ngang nhiên ngủ lại, tôi hơi xấu hổ:
“Sao anh về sớm vậy?”
Lê Sóc chỉ nhướn mày cười, không đáp.
Chênh lệch giữa múi giờ 0 và Đông 8 là tám tiếng. Anh có thể xuất hiện ở nhà giờ này — rõ ràng là bay suốt đêm.
Bị tôi nhìn chằm chằm, Lê Sóc có vẻ mất tự nhiên, quay vào bếp làm bữa sáng.
Ngay lúc đó điện thoại anh sáng lên — tin nhắn của cô nhỏ.
Tôi gọi với vào: “Tổng giám đốc Lê, cô nhỏ gửi địa điểm ăn tối cho anh này!”
Giọng anh vọng ra từ bếp: “Em trả lời giúp anh đi.”
Tôi dứt khoát nhắn lại: [ Vâng ạ. ]
Bên kia trả lời ngay: [ Quân Quân? ]
Tôi khựng lại, rồi cẩn thận gõ từng chữ: [ Cô nhỏ khỏe ạ, Lê Sóc đang bận nên cháu trả lời thay. ]
Bộ gõ của anh là kiểu chín phím — thứ tôi hoàn toàn không quen. Mỗi chữ đều phải đọc số trong đầu.
“547486.”
Một dãy số quen đến rợn người khiến đầu tôi ong lên.
Tôi run run mở ứng dụng mạng xã hội. Tài khoản đang đăng nhập nền là “Người dùng 547486”. Trong mục yêu thích ẩn còn ghim một video với tiêu đề cực kỳ đáng ngờ:
[ Đàn ông thông minh nên dùng cách này để lấy lại trái tim phụ nữ! ]
Tim tôi đập thình thịch. Tôi thử gõ tên mình bằng bàn phím chín phím: “9858694.”
… Là mật khẩu mở khóa điện thoại của Lê Sóc.
Trong đầu tôi chợt lóe lên một ký ức: hôm Quân Sư nói lãnh đạo đang bận, Thi Như Yên lại ở một mình trong văn phòng anh. Vậy nên lúc đó là cô ta mượn danh anh trả lời tin nhắn?
Không trách gì Lê Sóc lại nổi giận đến thế.