Không ly hôn

Không ly hôn



Chương 3 Không ly hôn

“Reng… reng… reng…”

Tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên, chói tai đến mức khiến cả sảnh cưới đang hỗn loạn cũng phải khựng lại một nhịp.

Ninh Lạc run run lấy điện thoại ra. Cô ta nhìn màn hình rất lâu, như thể đang đấu tranh tư tưởng dữ dội, rồi mới miễn cưỡng nhấn nút nghe.

Một giọng nam trầm thấp, mang theo sự uy nghiêm quen thuộc truyền ra từ đầu dây bên kia:

“Không phải em đòi ly hôn sao? Anh đang ở cục dân chính đợi đây.”

Sắc mặt vốn đã trắng bệch của Ninh Lạc lập tức càng khó coi hơn. Trong mắt cô ta thoáng hiện lên một tia hoảng hốt.

Cô ta vội vàng đi ra xa vài bước. Bên cạnh tôi, linh hồn Chu Hằng ngẩn người. Theo bản năng, anh đưa tay muốn giữ lấy Ninh Lạc.

Đáng tiếc…

Tay anh xuyên thẳng qua không khí.

Ninh Lạc hít sâu một hơi. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cô ta đã thu lại hết vẻ đau khổ vừa rồi. Giọng nói lập tức trở nên mềm mại đến mức có thể vắt ra nước.

“Thiên Linh, xin lỗi anh. Em không muốn ly hôn nữa. Lúc trước em nói vậy chỉ là muốn chọc tức anh thôi.”

“Em chỉ muốn anh ghen một chút, quan tâm em nhiều hơn một chút…”

“Em không hề thật lòng muốn ly hôn.”

Chu Hằng đứng chết lặng tại chỗ. Ánh mắt anh nhìn Ninh Lạc như thể vừa nghe thấy một thứ gì đó vượt quá khả năng tiếp nhận của bộ não.

Người con gái anh nâng niu trong lòng suốt bao năm. Người mà anh vì cô ta bỏ mặc bạn thân, bỏ mặc hôn lễ, thậm chí bỏ luôn cả mạng sống…

Lại đang dịu dàng dỗ dành chồng mình qua điện thoại.

“Không thể nào…” Chu Hằng lẩm bẩm. “Không thể như vậy được… Ninh Lạc nhất định có nỗi khổ riêng.”

Tôi ngồi bên cạnh thi thể của anh, nghe vậy chỉ muốn vỗ tay.

Đúng là tình yêu làm mờ mắt. Người ta chết rồi là nhìn thấu hồng trần.

Còn Chu Hằng chết rồi mà vẫn ngu.

Bất kể cô ta làm gì.

Trong đầu anh cũng chỉ có một đáp án duy nhất:

Ninh Lạc không sai.

Nếu có sai, chắc chắn là cả thế giới này sai trước.

Chu Hằng cuống cuồng đuổi theo Ninh Lạc. Anh hết lần này đến lần khác đưa tay muốn kéo cô ta lại. Nhưng mỗi lần như vậy, bàn tay đều xuyên thẳng qua người cô ta. Chẳng khác nào đang cố bắt gió.

“Ninh Lạc!”

“Đừng đi!”

“Em quay lại nhìn anh đi!”

“Anh sắp chết rồi đây này!”

Anh gào đến khản cả cổ. Đáng tiếc, người sống không nghe được tiếng người chết.

Ninh Lạc vẫn tiếp tục bước đi, ngay cả một lần ngoái đầu nhìn lại cũng không có.

Thấy không thể giữ cô ta lại, Chu Hằng định đuổi theo. Nhưng vừa bước được vài mét, một bức tường vô hình đã chặn anh lại.

Anh đâm sầm vào đó. Rồi bật ngược trở về. Thử thêm vài lần nữa vẫn vậy.

Cuối cùng anh chỉ có thể bất lực nhận ra… Linh hồn của mình đã bị “xích” bên cạnh tôi.

Chu Hằng chỉ có thể trơ mắt nhìn Ninh Lạc rời khỏi khách sạn.

Bóng lưng cô ta càng lúc càng xa. Còn anh thì càng lúc càng tuyệt vọng.

Khách sạn tổ chức hôn lễ nằm khá hẻo lánh. Xe cấp cứu phải mất gần hai mươi phút mới tới nơi. Đến lúc thi thể Chu Hằng được đưa lên xe. Đám bạn thân của anh lập tức đồng loạt bận việc.

Người thì nói phải xử lý công việc. Người thì nói phải chăm sóc gia đình. Người thì nói đau bụng.

Tóm lại, ai cũng có lý do. Không ai muốn đi cùng.

Một người được Chu Hằng coi là anh em thân thiết nhất bước tới. Anh ta áy náy đóng cửa xe cứu thương lại.

“Chị dâu, có việc gì cứ gọi em nhé.”

“Anh em cả mà.”

Nói xong liền quay người chuồn mất.

Trên đường đến bệnh viện, Chu Hằng ngồi bên cạnh thi thể của chính mình. Hiếm hoi không nói gì.

Có lẽ đến chính anh cũng không ngờ. Những người ngày thường miệng lúc nào cũng “anh em vào sinh ra tử”… Đến lúc anh thật sự chết. Lại chạy còn nhanh hơn cả nhân viên cấp cứu.

Tôi nhắm mắt lại. Gọi hệ thống trong đầu.

“Hệ thống. Tại sao người bị xóa sổ lại là Chu Hằng?”

Hệ thống lập tức đáp:

[Tên đầy đủ của hệ thống là: “Trách người khác nhiều hơn, tự kiểm điểm bản thân ít hơn”.]

[Cô kiên trì công lược suốt hai mươi lăm năm vẫn không thành công.]

[Vậy chứng tỏ vấn đề không nằm ở cô.]

[Mà nằm ở đối tượng công lược.]

[Xóa anh ta là được.]

Tôi nghẹn họng. “Sao cậu không nói sớm?”

Hệ thống cười lạnh. [Sao cô không hỏi sớm? Tên tôi đặt ra đâu phải để trang trí.]

Tôi: “…”

Hai mươi lăm năm tuổi trẻ của tôi. Cuối cùng lại thua bởi một cái tên hệ thống.

Đến bệnh viện.

Sau hàng loạt biện pháp cấp cứu. Bác sĩ chính thức tuyên bố Chu Hằng tử vong.

Chu Hằng không chịu tin. Anh liên tục lao về phía cơ thể mình. Hết nhập từ đầu. Lại nhập từ chân. Thậm chí còn thử nằm đè lên xác mình.

Đáng tiếc.

Không có tác dụng gì.

Anh vừa khóc vừa gào. Náo loạn gần nửa ngày. Cuối cùng mới miễn cưỡng chấp nhận một sự thật đau lòng: Anh thật sự chết rồi. Mà còn là chết ngay trong ngày cưới.

Tôi đưa thi thể anh đến nhà tang lễ.

Lo thủ tục.

Đặt linh đường.

Gửi cáo phó.

Thông báo cho người thân, bạn bè. Mời họ ngày mai tới dự tang lễ. Mọi việc được xử lý đâu vào đấy.

Chu Hằng đứng bên cạnh nhìn. Ánh mắt ngày càng phức tạp.

Có lẽ anh không ngờ. Người lo hậu sự cho mình lại là cô dâu bị anh bỏ lại giữa lễ đường.

Sau khi sắp xếp xong mọi việc, tôi lấy điện thoại gọi cho mẹ.

“Mẹ. Hôm nay con muốn đi thăm dì Chu. Mẹ đi cùng con nhé?”

Mẹ tôi ngạc nhiên.

“Hôm nay mới mùng mười thôi mà? Không phải tháng nào con cũng đến thăm dì Chu vào ngày mười lăm sao?”

Nghe vậy Chu Hằng đột nhiên ngẩn người. Anh quay đầu nhìn tôi. Trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc.

“Vi Vi… Không ngờ tháng nào em cũng đến thăm mẹ anh.”

Tôi im lặng vài giây. Rồi khẽ nói với mẹ:

“Mẹ. Con nói chuyện này, mẹ bình tĩnh nhé.”

“Chu Hằng mất rồi.”

Đầu dây bên kia lập tức rơi vào im lặng.

Mẹ tôi và dì Chu vốn là bạn thân từ thời còn làm giúp việc. Dì Chu thương tôi như con gái ruột. Mẹ tôi cũng luôn đối xử với Chu Hằng như con trai mình. Từ nhỏ đến lớn đều vậy.

Tôi còn nhớ hồi học tiểu học. Có bạn học từng cười nhạo tôi và Chu Hằng là những đứa trẻ không có bố.

Hôm đó, Chu Hằng im lặng suốt cả buổi. Tôi liền kéo tay anh. Vỗ ngực đầy hào khí.

“Có gì đâu. Dù chúng ta không có bố… Nhưng chúng ta có tận hai người mẹ cơ mà.”

“Người khác có một người mẹ. Chúng ta lời gấp đôi rồi!”

Khi ấy Chu Hằng bật cười. Còn bây giờ… Người sẽ đau lòng nhất vì sự ra đi của anh. Có lẽ cũng chính là hai người mẹ ấy.