Chương 3

Chương 3



Trên đường về, tôi như được sạc pin đầy cây máu, hăng say tiếp tục luyên thuyên chuyện xưa ở khu tập thể.

“Bác sĩ Lục à, tám chuyện mà ngồi im như tượng là phạm húy đó nha.”

“Hả? Anh có nghe mà.” Anh tỉnh bơ, “Em không biết chứ trong lòng anh đang phấn khích lắm. Mặt lạnh chỉ để khỏi bị chê nhiều chuyện thôi.”

Anh tỏ ra rất điềm nhiên.

“Nhưng thật ra…” Anh thoáng liếc tôi, “so với mấy chuyện kia, anh muốn biết hơn — sao tối nay em không vui?”

Tôi im lặng một lúc, rồi nghiêng đầu hỏi:
“Lục Tuấn, tối nay em… có đẹp không?”

“Ừ. Đẹp lắm.”

Tôi chống tay lại gần, nhìn thẳng vào mắt anh. Ánh mắt ấy bình thản, không giống kiểu nói dối. Trong đôi con ngươi đen nhánh, phản chiếu hình bóng nhỏ bé của tôi. Cuối cùng, chính tôi là người cụp mắt trước.

Hạ cửa kính, để gió mát thổi vào, tôi đập nhẹ lên ngực, dỗ trái tim đang chạy marathon.

Xe vừa dừng dưới nhà, tôi nhanh như chớp mở cửa xuống xe.

“Chu Chu.” Anh gọi tôi lại.
“Hửm?” Tôi quay đầu.
“Em rất xinh đẹp. Không chỉ tối nay.”

Vào nhà, tôi dựa lưng vào tường, hít sâu mấy hơi.

Tôi từng thích Lục Tuấn. Chuyện này chưa ai biết, kể cả anh.

Tôi lôi dưới gầm giường ra một chiếc hộp khóa cũ. Hồi trước anh trai từng phát hiện nó, còn trêu tôi đang âm thầm chuẩn bị của hồi môn. Kết quả bị tôi cắn cho một phát thốn tận óc.

Phủi bụi, mở nắp hộp — bên trong là toàn bộ “kho báu Lục Tuấn”:

Vỏ kẹo ngày đầu anh dọn đến khu tập thể, mang sang cho tôi. Vâng, tôi giữ cả vỏ.

Quả cầu tuyết anh tặng sinh nhật đầu tiên.

Chiếc vòng tay y hệt trong phim Định mệnh anh yêu em, vì tôi năn nỉ mãi. Sau đó anh trai tôi mắng anh cả mùa hè vì… tội “tiếp tay cho mê tín phim ảnh”.

Một xấp ảnh sticker: tôi tạo dáng như idol, còn anh thì đứng đơ như cọc tiêu. Thỉnh thoảng có cả mặt ngu ngơ của anh trai lọt vô.

Ở tận đáy hộp là những lá thư tôi chưa bao giờ gửi.

Tôi viết chúng từ mùa hè lớp 6, sau khi anh đi. Khi ấy tôi mê bộ phim Khu rừng ánh sáng xanh, trong đó nam chính trở về từ nước ngoài… rồi nhận nhầm nữ chính. Tôi lập tức toát mồ hôi: nhỡ đâu Lục Tuấn về cũng… nhận nhầm tôi thì sao?!

Thế là tôi spam QQ anh ấy. Nhưng anh hiếm khi online. Tôi bèn viết thư.

Nội dung chẳng dài, chủ yếu là xé từng tờ trong cuốn lưu bút học sinh. Tôi viết tên, thêm vài cái tên tiếng Anh thay đổi như chong chóng, kèm nickname QQ. Mỗi trang lại dán thêm một tấm sticker ghi lại mặt tôi theo từng giai đoạn.

Tôi gửi liên tục suốt ba năm, đến khi lên cấp ba.

Mỗi kỳ nghỉ đông hè, anh đều về nước, chúng tôi dính nhau như sam. Đến lần anh đi cuối, khi tôi chuẩn bị vào năm cuối cấp, tôi mới nhận ra — thứ mình dành cho anh, không còn là “bạn bè”.

Cấp hai tôi đã tập tành đọc ngôn tình, thậm chí còn viết hẳn 200 chương về Hoàng Phủ Thiết Ngưu và Âu Dương Thúy Hoa (đọc tên thôi là hiểu trình rồi). Với tôi lúc đó, tình yêu chỉ đơn giản là… nhớ một người.

Sau khi biết mình thích anh, thư tôi viết càng ngày càng gượng gạo. Số gửi đi ít dần, trong khi hộp thư bí mật phình to dần.

Tôi từng nghĩ, đợi mình đủ lớn sẽ đưa hết cho anh, kể anh nghe tất cả tâm sự của cô bé con ngày ấy.

Bởi thích một người vốn chỉ cần một người là đủ. Không cần anh đồng ý, cũng chẳng sợ anh từ chối.

Chỉ tiếc… tôi chưa kịp gửi, thì chúng tôi đã lạc nhau.

Tôi ngồi trong quán cà phê đối diện phòng khám nha khoa, canh me lúc Lục Tuấn tan ca.

Nam chính trong tiểu thuyết mới của tôi là bác sĩ, nên coi như tôi đi “thực tập sinh trong bóng tối”.

Ngậm ống hút trà sữa, tôi nhìn anh bước dài qua đường. Ánh hoàng hôn rải lên người, trông vẫn phong độ ngời ngời như hôm nào.

“Không vào trong chờ à?”

“Tôi sợ nhan sắc mình khiến anh lơ là chữa bệnh.”

Nói xong, tôi kể luôn lý do có mặt. Anh trầm ngâm giây lát, gật đầu:
“Đi ăn trước. Ăn xong về nhà tôi.”

Ống hút trong tay tôi suýt gãy làm đôi. Đầu óc lập tức bật sang chế độ… 18+. Mặt nóng ran:
“Ơ… tôi chỉ muốn học nha khoa thôi nhé, không phải lớp phục hồi sau sinh đâu.”

Lục Tuấn sững vài giây, sau đó ngả ra sofa, kéo cổ áo như thể vừa bị sốc nhiệt:
“Em đang nghĩ gì vậy? Ý anh là ở nhà có mô hình răng, học trực quan hơn.”

“À à! Em đùa chút ấy mà, anh không quen sao.” Tôi cười gượng, rồi cắm cúi hút trà sữa như đang chạy KPI.

Đứng bên cửa sổ phòng khách nhà anh, tôi nhìn về xa xa vẫn thấy mờ mờ khu nhà mình.

Anh rót nước, đưa tôi, ánh mắt nửa cười nửa trêu:
“Bao giờ bắt đầu?”

Tôi ngồi bệt dưới thảm, anh cầm mô hình răng giảng giải. Cảm giác chẳng khác gì hồi tiểu học, khi anh dạy tôi dùng bàn tính.

Khác một điều: hồi đó tôi chỉ muốn học xong để ra sân chơi, còn giờ… mắt tôi cứ dán chặt vào yết hầu anh mỗi khi anh nói.

“Đẹp lắm hả?”

“Ừ.” Tôi gật ngơ ngẩn.

Một giây sau, hoàn hồn lại, bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của anh, tôi cuống quýt chỉ vào mô hình:
“Cái… cái răng khôn này mọc cũng đẹp ghê ha!”

Trên đường về, chúng tôi ghé qua sạp dưa hấu.

Tôi sờ sờ gõ gõ như dân trong nghề, chọn kỹ đến mức một cô gái ngoại quốc đứng cạnh ngưỡng mộ, nhờ tôi chọn hộ.

Tôi hùng hồn chỉ quả tròn nhất: “Just this one. Good!”

Xách dưa lên xe, tôi huơ huơ: “Quà cảm ơn nhé.”

Lục Tuấn liếc dãy dưa hấu sau ghế, nhíu mày:
“Anh ăn không hết hai quả đâu.”

“Anh nghĩ gì thế, một quả tôi mang về.”

“Em… không phải cực ghét dưa hấu sao?”

“Đó là hồi nhỏ. Giờ lớn rồi, khẩu vị con người thay đổi mà.”

Trời ạ, chẳng lẽ anh không hiểu? Tôi đang thả thính ẩn dụ đó!

Anh im lặng.

Đêm nay, im lặng của Lục Tuấn chính là… cây cầu Cambridge.

Được thôi, người đàn ông chọc cũng không nói một lời.

Gần đây group lớp cấp ba bỗng rần rần, lớp trưởng tổ chức họp lớp.

Bạn học cấp ba mà, cùng nhau vượt qua kỳ thi đại học chẳng khác nào chiến tranh cách mạng, tình nghĩa máu lửa khỏi bàn.

Tôi và Tiểu Mỹ vừa đến, đã thấy lớp trưởng ôm cô chủ nhiệm khóc vòng thứ hai rồi.

Tôi vội rụt cổ, bị Tiểu Mỹ kéo vào góc.

“Này chị em, dạo này mày có chuyện nha.” Nó khoanh tay, mắt sáng lấp lánh.

Tôi gãi ngón tay, ngượng ngùng gật đầu.

“Nhìn cái mặt phởn như sắp chết vì hạnh phúc kìa.” Nó dí trán tôi, “Ai thế? Người cũ không chờ nữa à?”

“Là anh ấy. Anh ấy về rồi.”

Mắt Tiểu Mỹ trợn to như nắp nồi cơm điện, sáng hơn cả nhẫn kim cương hoa khôi lớp đeo hôm nay.

“Đến đâu rồi? Khai mau!”

Tôi cúi đầu: “Chưa đâu vào đâu cả.”

Mắt nó lại trợn to thêm một nấc.

Tôi vội xua tay: “Ý tao là chưa có tiến triển, chứ không phải chưa có danh phận. Mày đừng có mà dòm ngó người ta đấy!”

Tôi làm bộ cảnh giác như đang bảo vệ tài sản quốc gia.

“Đồ ngốc. Tao mà đi tranh người với mày chắc?”

Phải nói thêm, Tiểu Mỹ là bạn thân từ cấp hai, một gay cứng hàng real, thân hình cơ bắp vạm vỡ, nhìn như trai thẳng nhưng lại đúng chuẩn… “đại ca thụ”.

“Chẹp, để anh đây lập kế hoạch.”

Tôi nghĩ: Tiểu Mỹ dày dạn tình trường, chắc chiêu trò đầy mình. Mà cậu ta chuyên trị đàn ông… kiểu gì chẳng có mánh độc.

Kết quả, tôi đánh giá quá cao.

Kế hoạch “xu cà na” cậu ta nghĩ ra: chuốc tôi say bét nhè, gọi Lục Tuấn tới đón, còn bản thân thì dựng vai “si tình liếm cẩu, yêu đơn phương bi đát”.

Theo lời Tiểu Mỹ kể lại, hiện trường hôm đó:

Cậu ta dìu tôi — lúc ấy say đến đứng còn không vững — ra khỏi khách sạn. Lục Tuấn đang dựa vào xe gọi điện cho tôi.

Vừa thấy tôi, anh lập tức chạy tới, nhưng khi thấy Tiểu Mỹ cao to lực lưỡng thì hơi khựng lại, rồi khí thế phun trào:
“Cảm ơn cậu đã đưa cô ấy ra. Người, để tôi đưa về.”

Thế nhưng “liếm cẩu si tình” Tiểu Mỹ của chúng ta cũng bốc khí thế, giơ tay chặn lại:
“Anh là ai? Anh định đưa Chu Chu của tôi đi đâu?!”

Chưa đủ, nó còn ghé vào tai tôi thì thầm:
“Đồ chết tiệt, mày giấu kỹ quá nha. Cái bác sĩ Lục này… đẹp trai phát hờn!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.