Cún con 1 vạn

Cún con 1 vạn



Chương 3: Cún con 1 vạn

Khói từ quầy xiên nướng bốc lên nghi ngút. Tiểu Cửu ngồi xổm bên cạnh, cầm quạt giấy phe phẩy cho tôi. Tâm trạng tôi đang rất tốt nên tiện tay đưa cho cậu một cây xúc xích nướng: “Ăn đi. Loại này toàn tinh bột, chẳng thấy miếng thịt nào đâu.”

Tiểu Cửu nhận lấy, cẩn thận thổi nguội rồi lại đưa ngược về phía tôi: “Chị ăn trước đi.” Đôi mắt sáng lấp lánh của cậu phản chiếu rõ bóng dáng tôi. Tôi cắn một miếng, trong lòng thầm cảm thán: Đúng là một tiểu yêu tinh biết cách lấy lòng người khác, ai mà chống đỡ nổi cơ chứ?

Rầm!

Một tiếng động lớn vang lên, cả quầy hàng bị hất đổ. Trước khi tôi kịp phản ứng, Tiểu Cửu đã quay người chắn trước mặt tôi. Mấy cục than nóng văng lên lưng cậu, không khí thoáng chốc tràn ngập mùi khét.

“Đi đứng không có mắt à?” – Một đám người hung hăng tiến tới. Phía sau bọn họ là chiếc xe sang bóng loáng.

Gã nhà giàu hôm trước ngồi trong xe, nở nụ cười đầy khinh miệt: “Cho mặt mũi không cần, giờ đừng trách tôi.”

Đúng lúc đó, ông chủ tiệm massage cũng bước xuống xe, miệng cười toe toét nhưng ánh mắt lại toàn tính toán: “Ôi chao, chuyện làm ăn mà, cô thông cảm chút. Khách người ta chỉ đích danh Tiểu Cửu, chúng tôi cũng khó xử lắm.”

Tôi chỉ muốn nhổ vào mặt ông ta một cái. Một kẻ thấy tiền sáng mắt, một kẻ thù dai như keo dán sắt, đúng là cá mè một lứa! Nhìn quầy xiên nướng tan hoang dưới đất, tôi bất giác lùi lại. Dù sao đây cũng là chuyện của Tiểu Cửu, tôi đâu cần phải kéo bản thân vào rắc rối…

Nhưng đúng lúc ấy, cậu lại nắm chặt tay tôi, trong mắt tràn đầy lo lắng. Như thể người gặp nguy hiểm là tôi chứ không phải cậu.

Bọn người kia đông hơn hẳn, chẳng mấy chốc đã ép hai chúng tôi tách ra.

Một tiếng “choang” vang lên. Tiểu Cửu nhặt nửa chai bia vỡ dưới đất, cậu kéo tôi vào lòng, che kín đầu tôi lại, hình như còn hỏi ông chủ: “Như vậy đủ chưa?”

Tim tôi đập thình thịch. Mảnh thủy tinh sắc bén chỉ cách mặt cậu vài centimet. Máu từ bàn tay tôi và máu trên người cậu hòa vào nhau, nhìn thôi đã thấy rợn người.

“Chậc.” – Gã nhà giàu tặc lưỡi – “Hỏng mất cái mặt đẹp rồi. Đánh tiếp đi.”

Ngay sau đó, nắm đấm ào tới như mưa. Tiểu Cửu vẫn ôm chặt tôi trong lòng, một tay che mắt tôi: “Chị ơi… đừng sợ.”

Đúng lúc ấy, một giọng nói vang lên như tiếng chuông cứu mạng: “Làm cái gì đấy hả? Giữa ban ngày ban mặt mà bắt nạt người ta à? Tôi báo cảnh sát rồi nhé!”

Là bà Trần! Nghe vậy, đám người kia lập tức giải tán. Gã nhà giàu đóng sầm cửa xe rồi bỏ đi.

Ông chủ tiệm massage nhìn Tiểu Cửu từ trên xuống dưới, ánh mắt chẳng khác nào đang định giá một món hàng hư lỗi: “Tiếc thật. Gương mặt thế này mà bị thương rồi, từ giờ chắc chỉ làm mấy việc chân tay thôi.”

Tôi siết chặt nắm đấm, rồi đột nhiên mở miệng: “Tôi mua cậu ấy.” Ông chủ sửng sốt: “Cô mua nổi sao? Một vạn tệ. Không bớt.”

Tôi hít sâu: “… Trả góp được không?” Ông chủ suy nghĩ vài giây rồi gật đầu: “Được. Nhưng tính lãi. Viết giấy nợ luôn.”

Nghe vậy, tôi chỉ muốn ngất tại chỗ. Mua nhà còn chưa chắc trả góp dài bằng mua người!

Bà Trần lúc này mới chạy tới, thở hổn hển như vừa thi chạy một nghìn mét: “Sao lại đánh nhau thế? Lại nói linh tinh gây họa đúng không?” Tôi cảm động nói: “Cảm ơn bà đã báo cảnh sát.”

Bà Trần gãi đầu: “À… thật ra tôi chỉ dọa thôi. Điện thoại hết tiền từ tuần trước rồi.” Tôi: “…”

Quả nhiên không nên cảm động quá sớm! Bà nhìn Tiểu Cửu mặt mũi đầy máu rồi nhíu mày: “Ơ? Cậu này nhìn quen lắm.”

Nhưng chưa kịp nhớ ra, bà đã nhanh tay nhặt mấy xiên nướng còn nguyên dưới đất: “Ôi trời, phí quá! Mang về cho mèo ăn.” Tốc độ nhanh đến mức tôi không kịp ngăn.

“Nhớ rửa sạch rồi khử trùng nhé.” “Xời, mèo có chê đâu.” “À đúng rồi, cho thêm ít tiêu nhé?” Tôi bất lực: “Ớt được không?” “Được luôn!”

Nhìn bà Trần hí hửng ôm chiến lợi phẩm rời đi, tôi chỉ biết thở dài. Quả nhiên, người tranh ve chai với tôi mấy năm không thể là người bình thường được.

Về đến nhà, tôi giúp Tiểu Cửu xử lý vết thương. May mà vết rách ở chân mày không quá nghiêm trọng, thậm chí còn khiến cậu trông có thêm chút bụi bặm phong trần.

Tiểu Cửu cẩn thận quấn băng cho tay tôi, từng vòng từng vòng rất chậm, như sợ làm tôi đau.

“Em xin lỗi.” Tôi xoa đầu cậu: “Không sao. Đi nấu cơm đi.”

Tiểu Cửu ngoan ngoãn vào bếp. Mười phút sau, tôi phát hiện cậu rất hợp mặc tạp dề. Hai mươi phút sau, tôi phát hiện cậu không hợp nấu ăn. Bởi vì… cơm chiên mặn đến mức tôi nghi ngờ cậu vừa làm đổ cả lọ muối vào chảo.

Để trả món nợ chuộc Tiểu Cửu, tôi bắt đầu làm việc điên cuồng, ngày nào cũng chạy tới chạy lui như con quay.

Một hôm tan làm sớm, tôi về nhà trước nhưng Tiểu Cửu lại không có ở đó. Mãi đến khuya cậu mới lặng lẽ trở về, người đầy bụi đất. Tắm rửa xong, cậu tưởng tôi ngủ rồi nên lén lấy tiền trong túi ra, từng tờ từng tờ bỏ vào con heo tiết kiệm của tôi.

Sau đó, cậu mới nhẹ nhàng nằm xuống, từ phía sau ôm lấy tôi.

Tôi nhắm mắt giả vờ ngủ, lúc ấy mới biết: Ban ngày cậu đi làm ở công trường, ban đêm còn tranh thủ giao hàng kiếm thêm tiền. Trong lòng bỗng thấy chua xót.

Tôi xoay người lại, vòng tay ôm lấy eo cậu.

Tên ngốc này. Rõ ràng bản thân còn chẳng lo nổi, vậy mà lúc nào cũng chỉ nghĩ cách kiếm tiền cho tôi.