Sư Huynh Bị Ta Chơi Đến Hỏng Rồi

Chương 2



 

Chương 2:

Mũi kiếm ghim thẳng vào bức tường sát bên tai ta.

Kiếm ý sắc lạnh tràn ra.
Mỗi lần ta thở lại có một sợi tóc bị cắt rơi xuống.

“Sư huynh… ta thật sự không cố ý. Là huynh nhất định phải xông vào.”

Ngực hắn phập phồng, tức đến thở dốc.

Vết bẩn trên mặt đã bị Thanh Trần Quyết xóa sạch, nhưng vẻ tức giận thì xóa không nổi.

Gương mặt vốn luôn lạnh lùng giờ đây viết rõ hai chữ:

Muốn giết người.

Bàn tay lớn siết cổ ta. Khoảng cách quá gần. Sát ý và lửa giận gần như phả thẳng vào mặt ta.

Không hiểu sao…

Ta lại thấy hơi hưng phấn.

“Sư huynh…”

Ta nuốt nước bọt, ánh mắt không rời khỏi môi hắn.

Hắn như bị bỏng tay. Lập tức hất ta ra. Mũi kiếm chỉ thẳng vào ta một cái. Rồi xoay người bỏ đi, tức đến mức bước chân cũng mang sát khí.

Ta sờ cổ. Vết đỏ bị hắn siết vẫn còn nóng.

Cửa phòng mở toang.

Trong đầu ta lại hiện lên ánh mắt của hắn ban nãy.

Vừa sát khí ngập trời.

Vừa… xấu hổ.

Rõ ràng tức đến muốn giết ta, nhưng vẫn cố gắng nhịn. Đuôi mắt còn đỏ lên một vòng.

Ta chép miệng.

Phải nói…

Sư huynh khi đuôi mắt đỏ trông còn đẹp hơn bình thường.

Khá kích thích.

Ta quay vào bếp nhỏ. Uống sạch bát cháo đã nấu sẵn.

Là cháo nấu từ linh mễ.

(linh mễ: gạo có linh khí)

Một cân linh mễ hai viên hạ phẩm linh thạch đấy.

Uống xong ta thở dài.

Hôm nay đúng là tổn thất nặng nề. Không còn bị sư huynh nhìn chằm chằm nữa. Ta cuối cùng cũng thuận lợi Trúc Cơ.

Các sư huynh đệ trong tông kéo đến chúc mừng. Thẩm Quân Trì cũng có một phần.

Quà là một khối kiếm thạch, vừa vặn hợp với cảnh giới của ta.

Chỉ là…

Trước kia hắn dạy ta kiếm pháp, từng chiêu từng thức đều chỉ điểm tỉ mỉ.

Bây giờ chỉ còn một cục đá chúc mừng.

Ôi.

Khoảng cách này ta thật sự không chịu nổi.

Sau đó Thẩm Quân Trì trở về động phủ. Mở cấm chế. Từ đó giữa ta và hắn coi như đứt liên lạc.

Cũng phải thôi. Trong mắt hắn, ta chỉ là một sư đệ có thiên phú.

Trước kia hắn để tâm nhiều, chỉ vì thấy ta đáng bồi dưỡng. Bây giờ phát hiện ta tâm tư không đứng đắn…

Hắn thu lại hết cũng bình thường.

Ta thở dài.

Thôi vậy.

Như thế… cũng tốt.

Không có hắn nhìn chằm chằm, ta làm gì cũng thoải mái hơn.

Dù sao ta vẫn còn sư phụ ta — Tử Dương chân nhân.

Một lão đạo râu dài. Nghiện rượu như mạng. Mười lần ta tới tìm ông, tám lần thấy ông say.

May mà linh sủng của ông là Tiên Hạc đồng tử. Nó lo liệu mọi việc trong núi. Còn tiện thể dạy ta kiếm.

Dù vẫn giữ hình thú nhưng chiếc mỏ dài như kiếm, hai cánh rộng như quạt.

Hai móng vuốt sắc bén biến hóa khó lường.

Đánh với nó…

Cũng chẳng dễ chút nào.

Trong tiếng kiếm ngân. Sư phụ mở đôi mắt say mèm. Vỗ tay cười lớn:

“Hay!”

Phải nói…

Thuần Dương kiếm pháp cực kỳ hợp với ta.

Ví dụ đơn giản: Một nam tu bình thường, một kiếm chém ra vết nứt rộng ba ngón tay, dài một trượng.

Còn ta?

Một kiếm.

Ba bàn tay rộng.

Mười trượng dài.

Có thiên phú như vậy. Không cố gắng thì đúng là phụ lòng trời đất.

Hết đông sang hạ. Ngày nào ta cũng đánh với Tiên Hạc sư huynh. Trên Phất Hiểu Thạch, vết kiếm ngày càng nhiều.

Cho đến khi che luôn vết kiếm mà Thẩm Quân Trì từng để lại.

Một năm Trúc Cơ.

Mười năm Kết Đan.

Trăm năm Nguyên Anh.

Danh tiếng của ta dần nổi lên.

Thậm chí…

Mơ hồ thay thế hắn. Trở thành niềm tự hào mới của tông môn.

“Tiểu sư đệ, ngươi thật lợi hại!”

“Đại sư huynh mất một trăm năm mới kết Anh, còn ngươi ít hơn huynh ấy hai năm!”

Ta cười khiêm tốn. “Chỉ là may mắn thôi.”

Nhưng phía sau lưng ta có một ánh nhìn nặng như đá.

Ta biết.

Là Thẩm Quân Trì.

Ánh mắt hắn đặt trên người ta càng lúc càng lâu.

Bị người khác phá kỷ lục của mình. Chắc cũng khó chịu. Dù bây giờ hắn đã Hóa Thần.

Ta quay đầu nhìn hắn. Hạ mi mắt. Mỉm cười khiêu khích.

“Sư huynh.”

Hắn nhíu mày lạnh lùng. Liếc nhìn đám sư huynh đệ đang lúng túng xung quanh. Không nói một lời. Xoay người rời đi.

Có người nhỏ giọng hỏi: “Đại sư huynh không tức chứ?”

Ta cong môi cười. “Sao có thể. Huynh ấy dễ gần nhất mà.”

Ánh mắt ta vẫn nhìn theo bóng lưng hắn. Cho đến khi hắn khuất sau rừng cây.

“Dễ gần”…

Nghe thì bình thường.

Nhưng thực ra hắn luôn đứng quá cao.

Nhưng sớm muộn gì ta cũng kéo hắn xuống.

Để hắn biết, ai mới là người đứng đầu Thuần Dương Kiếm Tông.

Sau khi đạt Nguyên Anh, việc cũng nhiều lên. Nơi này có quỷ lột da. Nơi kia có hồ yêu mê hoặc người.

Rắc rối nhất là…

Một vị đại năng của Hợp Hoan Tông vừa xuất quan. Còn tuyên bố muốn bắt một đệ tử Thuần Dương Kiếm Tông về làm đỉnh lô. Thế nên gần đây đệ tử ra ngoài làm nhiệm vụ ít đi. Việc dồn lên người ta nhiều hơn.

Ta vừa chém xong con quỷ lột da. Liền đạp kiếm bay thẳng đến nhiệm vụ tiếp theo.

Ta đúng là lao lực vì tông môn. Thuần Dương Kiếm Tông có được đệ tử như ta… Tổ mộ chắc đang bốc khói xanh rồi.

Gió rít giữa trời. Bỗng nhiên…

Một giọng nữ mềm mại vang bên tai: “Tiểu ca ca, vội đi đâu vậy?”

Âm thanh như sát bên tai. Một luồng tê dại chạy thẳng xuống sống lưng. Ta giật mình suýt rơi khỏi phi kiếm.

“Vãn bối đang vội trừ yêu, tiền bối…”

Nữ nhân kia phiêu nhiên như tiên. Dung mạo dịu dàng, mắt cong cong khi cười.

“Chỉ là trừ yêu thôi mà.”

“Làm sao quan trọng bằng một khắc xuân tiêu.”

Nàng phất nhẹ dải lụa. Một làn hương mù tràn tới.

Ta siết chặt ngọc bài, lập tức phát tín hiệu cầu cứu.

Nhưng ngay giây sau trước mắt tối sầm. Ta rơi thẳng khỏi phi kiếm.

Khi ta mở mắt ra lần nữa, trước mắt là màn trướng đỏ hồng lay động. Không khí mờ ám đến mức chỉ thiếu mỗi chữ “không đứng đắn” treo trên đầu giường.

Điều tệ nhất là…

Hai tay ta bị dây Khốn Tiên trói chặt vào đầu giường.

Quá đáng thật.

Nàng ta cao hơn ta hai đại cảnh giới, vậy mà còn cẩn thận trói thêm một lớp.

Bên cạnh giường, một mỹ nhân nằm nghiêng nhìn ta cười.

Danh tiếng nàng vang như sấm. Phỉ Tích Nguyệt — trưởng lão Hợp Hoan Tông. Tu sĩ Luyện Hư kỳ.

Chuyên thải dương bổ âm. Sở thích: nam tu trẻ tuổi. Món khoái khẩu: Đệ tử Thuần Dương Kiếm Tông.

Ví dụ như…

Ta.

Ta thật sự không hiểu. Trong bảng xếp hạng nhan sắc của Thuần Dương, ta không lọt nổi top ba.

Người ta đánh giá ta: Tuấn tú thì có. Nhưng vai không rộng, người không cao. Khí chất hơi âm nhu.

Nhưng ta là nữ nhân. Không âm nhu mới lạ. Vậy mà lần này nàng lại chọn trúng ta.

Sai đối tượng rồi tỷ tỷ ơi…


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.